Thế là lúc Bì Tiểu Tiểu về thôn, đi chưa bao xa đã bắt gặp một nhóm người đứng tụ tập trên con đập trong thôn.
“Đông vui thế!” – Lâm Nhị Bảo mắt sáng lên: “Đi, chúng ta nhanh ra đấy xem có chuyện gì.
"Triệu Tiểu Tứ và Lâm Nhị Trụ theo sát đằng sau, lao về phía đám đông, bọn nó ỷ mình nhỏ con, chẳng mấy chốc đã chen vào rồi biến mất giữa biển người, hoàn toàn bỏ quên bạn nhỏ mình mới làm quen.
Bì Tiểu Tiểu được đặt xuống đất, nhìn đám đông chen chúc, lại nhớ dọc đường đi bắt gặp rất nhiều gương mặt trên đại đội.
Vẻ mặt của cô bé nom vô cùng bất lực nhưng vẫn ôm chút hy vọng nhỏ nhoi hỏi anh trai.
“Anh ơi, đừng bảo là như em nghĩ đấy nhé?”“Anh có phải con giun trong bụng em đâu mà biết em đang nghĩ gì? Đi thôi, xem mẹ chúng ta làm việc thế nào.
” – Bì Hướng Dung buột miệng mắng một câu, sau đó dắt tay cô bé tiến vào trong.
Một lần nữa, Bì Tiểu Tiểu nảy sinh xúc động cuộc sống chẳng dễ dàng gì, cô bé không muốn vào trong đâu!!!Nhưng sự giãy giụa của cô bé chẳng hề có tác dụng, cứ thế bị anh trai kéo tay chen thẳng vào đám đông.
“Mọi người lại đây, lại đây coi này! Nhớ cho kỹ, tôi, Tô Minh Phương, hôm nay đã đạt thành nhất trí với hội trưởng hội phụ nữ là