Editor: HannahSau ngày đó Lâm Đào mang theo Lý Thành Hề đi dạo ở thôn Đào Hoa, bị người trong thôn thấy được, hỏi đây là ai.
Lâm Đào thoải mái hào phóng cùng mọi người giới thiệu, đây là đối tượng của cô.Người già trong thôn nhìn Lý Thành Hề lại nhìn Lâm Đào, không ngừng nói hai người đặc biệt xứng đôi.Cũng có người không có ý tốt, trộm nói thầm Lý Thành Hề có biết thân thế quan tài tử của Lâm Đào không.“Ta đoán là không biết, nếu đã biết sao hắn có thể làm đối tượng của Lâm Đào? Không sợ bị khắc?”“Ai nói không phải? Dù hắn đồng ý, nhà hắn cũng không thể đồng ý, lúc trước Lâm Xương không phải cũng thích Lâm Đào, nói cái gì muốn cưới nó, sau đó không phải bị cha mẹ hắn đánh chửi một trận, bây giờ kết thân cùng một cô gái ở Thẩm gia trang, tháng sáu cuối năm sẽ phải kết hôn.”Kia hai người lẩm nhẩm lầm nhầm, không chú ý tới Lý Thành Hề đã đi tới phía sau hai người.Lý Thành Hề cũng coi như có kinh nghiệm đối phó với loại người này, không nói gì khác, chỉ nói anh có bạn đi làm ở Cục Công An, hai ngày trước mới vừa bắt hai người tuyên truyền phong kiến mê tín.
Hôm nào anh đi hỏi một chút người bạn làm ở Cục Công An còn có thể cho hai thím đằng kia một chân, để hai bà cùng hai người khác cùng nhau giao lưu.Lập tức khiến hai người phụ nữ thích khua môi múa mép sợ thành chim cút, một câu cũng không dám nói.Lâm Đào từ trong nhà lấy ra một bao tải, hai người lên núi hái được lá trà mới vừa mọc đem về bỏ đầy một lu trà để ủ sang tháng 5 dùng.Lúc xuống núi bọn họ gặp được một con rắn, Lâm Đào sợ tới mức ngừng thở không dám nói lời nào, Lý Thành Hề lá gan lớn, để Lâm Đào lui ra phía sau, chính mình chộp một cái đã bắt được vị trí bảy tấc của rắn rồi cất vào bao tải vốn dùng để đựng măng, muốn đem về cho Lâm Thường Hải ngâm rượu uống.Chạng vạng, hai người ngồi ở trên sườn núi nhìn ánh nắng chiều.Buổi tối gió thổi qua, nhè nhẹ mang theo hơi ấm, cực kỳ thoải mái.Hai người ngồi rất gần, so với lần trước bọn họ cùng đi xem phim điện ảnh còn muốn gần hơn.
Lý Thành Hề nghiêng đầu sang một bên, chóp mũi đã sắp cọ đến gò má Lâm Đào.Sau khi Lâm Đào ý thức được, đỏ mặt muốn dịch ra một ít.Nhưng Lý Thành Hề lại không cho cô cơ hội này, nhỏ giọng nói một câu: “Đừng nhúc nhích, trên tóc có lá cây.”Lâm Đào liền chịu đựng ngượng ngùng không nhúc nhích, đợi trong chốc lát, Lý Thành Hề quả nhiên từ đỉnh đầu cô lấy ra một mảnh lá cây.Cũng may Lý Thành Hề không hề