Nếu có thể phân nhà ra ngoài sống một mình, cô sẽ không vì muốn ăn một bát cháo khoai lang mà liên lụy mẹ cô bị bà nội mắng lâu như vậy.
Triệu Tiểu Quyên nghe con gái nói lời "đại nghịch bất đạo" này, giật nảy cả mình, lập tức theo bản năng nhìn ra xung quanh.
Thấy cửa nhà đang đóng chặt mới thở ra một hơi dài, hạ giọng nói: "Chiêu Đệ, sau này không được nói những lời như vậy nữa, đặc biệt không được nói trước mặt ông bà nội của con."
"Mẹ, sao lại không được nói? Chỉ cần chúng ta có thể phân nhà, mẹ và cha con còn cả chị cả chị hai đều làm việc chăm chỉ như vậy, chắc chắn chúng ta sẽ sống tốt hơn bây giờ, ít nhất là không đến mức không ăn nổi một bát cơm." Chiêu Đệ thử thuyết phục mẹ của mình.
Triệu Tiểu Quyên nghe vậy chỉ nghĩ rằng cô còn nhỏ ham ăn, liền cười mắng: "Con còn nhỏ không hiểu chuyện thì không nên nói lung tung. Con xem, lần trước bác cả nhắc đến chuyện phân nhà khiến ông bà nội tức giận đến nhường nào. Việc mà bác cả không làm được, sao nhà chúng ta lại làm được chứ?"
Thấy mẹ mình hoàn toàn dỗ dành mình như một đứa trẻ không hiểu chuyện, Chiêu Đệ có một cảm giác bất lực như vừa đánh vào bông, đứa trẻ chưa kết hôn ở nông thôn sẽ không có quyền nói chuyện.
Hơn nữa mẹ cô còn là người thành thật nhất trong các nàng dâu, rất nghe lời cha mẹ chồng.
Cha cô vì không có con trai nên nói chuyện không có khí phách, không có mặt mũi đi tranh giành điều gì.
Chiêu Đệ biết hiện giờ cô có nói gì cũng không thuyết phục được hai người, cũng chỉ có thể im lặng tạm thời nhẫn nhịn.
Cô tự nhủ, chỉ cần em trai có thể ra đời thì sẽ ổn.
Không sai, trong trí nhớ của Chiêu Đệ, không bao lâu sau mẹ cô sẽ mang thai, hơn nữa còn là một bé trai mà cả nhà đã mong đợi từ lâu.
Chỉ tiếc rằng kiếp trước khi mẹ cô mang thai em trai, bụng cũng tròn như khi mang thai mấy chị em cô, tất cả mọi người trong thôn đều nghi ngờ rằng lần này mẹ cô vẫn mang một bé gái.
Ngay cả cha mẹ cô cũng