“Trời ơi, tôi mới vào cửa hình như cũng nhìn thấy một cái bảng hiệu màu đỏ, ai mà ngờ đâu?” Thật ra bà Triệu cũng nhìn rồi thôi, chỉ biết đó là một tấm bảng, chứ làm sao mà biết được chữ trên đó viết cái gì.
“Đúng rồi! Chính là cái đó, trong nhà bọn họ còn được đền tiền trợ cấp, lại sinh năm người con trai, người con cả bởi vì có cha là liệt sĩ nên được làm cán bộ ở trong huyện, bốn người con trai còn lại cũng khá tốt, con dâu cũng khéo tay, cả đại gia đình bọn họ ở thôn Đại Bắc này trôi qua rất tốt!”Nói một hồi, con dâu nhà Tôn Lục không khỏi nhìn vào trong ngực của bà Triệu thêm lần nữa, dù không thấy rõ là gì, nhưng cái túi lại căng phồng như quả bong bóng lớn, cô ấy cười nói: “Cũng là thím may mắn, đụng phải nhà này, chứ nếu như là nhà ở sát vách, sợ là không được thứ gì tốt đâu!”Nói xong liền nhìn về đầu hẻm ở trong ngõ, cũng là nhà sát vách của lão Cố.
Nhà sát vách kia là nhà họ Tiêu, lúc đầu không có một cô con dâu, để lại hai chị em nhỏ xíu, bây giờ lại cưới con gái của nhà họ Lưu ở phía đông, hôm nay cũng là ngày sinh con.
Trong lòng bà Triệu cũng thầm cảm thấy may mắn, chào tạm biệt con dâu nhà Tôn Lục xong, lại đưa tay sờ năm quả trứng gà ở trong lồng ngực, âm thầm nghĩ lúc trở về phải đem cất cho kĩ mới được, sau đó liền tập tễnh rời đi.
Mà tại nhà lão Cố, Cố Kiến Quốc nhìn thấy con gái vừa ra đời của mình, hai tay luống cuống không biết phải làm sao.
Bé con nhỏ xíu lại mềm oặt, đầu cũng nhỏ như vậy, phía trên là tóc máu có màu đen như nhung, lông mi thật dài mà buông thõng, cái mũi và miệng nhỏ nhắn cực kì xinh xắn, nhưng mà phải bế làm sao đây? Chỉ sợ bế không đúng cách rồi làm bị thương bé con.
Lúc này bà lão Cố và ba cô con dâu cũng vây lại đây, con dâu ba Phùng Cúc Hoa bưng chén đường đỏ trứng gà đút cho Đồng Vận uống.
Con dâu thứ Trần Tú Vân thì ôm lấy bé con: “Nhìn xem bé gái của nhà ta này, dáng dấp thật xinh xắn, xem ra sau này lớn lên cũng sẽ rất xinh đẹp.
”Con dâu ba Phùng Cúc Hoa nghe vậy, cười phụt ra tiếng: “Cũng không nhìn một chút xem đây là do ai sinh, Đồng Vận nhà ta là mỹ nhân của mười dặm tám thôn quanh đây, nhắm mắt một cái là có thể sinh được một cô con gái xinh đẹp!”Nói xong, hai cô con dâu ôm bé con đưa cho bà lão Cố nhìn: “Mẹ, nhìn này, cái mũi và cái miệng đều giống y chang mẹ vậy đó!”Bà lão Cố nghe lời này, ngược lại bị cô con dâu cả chọc cho cười.
“Cái miệng này của con cũng thật ngọt, sao có thể giống mẹ được, dáng dấp của Đồng Vận lớn lên rất đẹp, giống nó mới tốt!”Đồng Vận ở bên cạnh