Thập Niên 70: Nàng Dâu Là Thanh Niên Tri Thức

34: Nắm Tay 2


trước sau


Nguyên nhân thứ nhất do nhà anh là phần tử phú nông, thứ hai anh chỉ đơn độc một mình, là con trai duy nhất trong nhà, ngay cả người giúp đỡ cũng không có.

Vương Mạt Li có điều kiện tốt, cô ta chọn tới chọn lui cũng không thấy ai bì được với Vệ Thế Quốc, nhưng ngay thời điểm này Vệ Thế Quốc lại vì cứu thanh niên trí thức Tô rơi xuống nước mà bị thanh niên trí thức Tô vu vạ, điều này làm cho Vương Mạt Li rất khó chịu.

Đương nhiên tình cảm của cô ta đối với Vệ Thế Quốc cũng không có sâu đậm bao nhiêu, nếu không làm sao lại kén cá chọn canh, nhưng vốn cũng tính là một ứng cử viên, vậy mà bị cướp đi như vậy, Vương Mạt Li đương nhiên không vui vẻ nổi.

Được dịp hôm nay nhìn thấy Vệ Thế Quốc còn cùng vợ đi bệnh viện khám thai, trong lòng cô ta hơi khó chịu nên đi kiếm chuyện.

Nhưng Vương Mạt Li không ngờ rằng Tô Tình lại có phản ứng này, không nổi giận cũng thôi đi mà cũng chẳng thèm quan tâm đến.

Ánh mặt của cô thế nào mà cứ luôn lơ đễnh nhìn về phía Vệ Thế Quốc?Đây là làm cái gì vậy, lẽ nào còn đau lòng Vệ Thế Quốc không được ngồi xe lừa mà phải đi bộ? Có cần thiếu hơi đến vậy không!Lẽ nào đúng như người trong thôn nói, điều này là do mang thai, vì vậy đổi tính muốn cùng Vệ Thế Quốc chung sống thật tốt đẹp.


Vương Mạt Li nhìn Tô Tình thế này, nhất thời không có hứng gây chuyện nữa, chỉ đằng hắng nói: “Khám thai thôi mà, còn bắt Vệ Thế Quốc cùng cô lên thị trấn, cô cũng giỏi thật đấy!”“Các cô cứ ngồi đi nhé, tôi xuống đi bộ chút, ngồi lâu làm lưng tôi hơi đau.

” Tô Tình nói.

Sau đó la lớn báo cho xe lừa dừng lại, cô tự mình xuống xe.

Lão Từ đánh xe cũng không nói gì chỉ bảo: “Vậy chúng tôi đi trước nhé?”Tô Tình vẫy vẫy tay: “Mọi người đi đi.

”Vương Mạt Lị cùng những cô gái khác dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn thanh niên trí thức Tô lười biếng có tiếng này, nhất là nhìn điệu bộ vui vui vẻ vẻ chạỵ bước nhỏ đến bên Vệ Thế Quốc, giống như là dáng vẻ đi gặp tân lang của mình vậy.

“Chú Từ, đi mau đi mau, thanh niên trí thức Tô này sến súa chết đi được!” Vương Mạt Lị chịu không nổi nói.

“Đúng vậy, tôi nhìn cũng ngại đó!”“Người mà thanh niên trí thức Tô thích thật sự là Bùi Tử Du mà không phải Vệ Thế Quốc sao? Tôi thấy cô ấy sợ là đã yêu tha thiết Vệ Thế Quốc?”“Tôi cũng nghi ngờ đó, cái dáng vẻ kia thiếu điều muốn nhào vào trong lòng Vệ Thế Quốc!”Một đám con gái bắt đầu xì xà xì xầm, Vương Mạt Li cũng không nhịn được nhìn về hướng hai người kia, sau đó càu nhàu, chẳng trách là người đến từ thị trấn, đúng là không biết xấu hổ!Bên này Vệ Thế Quốc cũng đang bối rối, nhìn Tô Tình chạy

bước nhỏ lại rồi hỏi: “Sao lại xuống xe?”Nhìn thấy xe lừa không có đợi cô mà chạy đi luôn rồi, Vệ Thế Quốc liền gọi với theo lão Từ.

“Đừng gọi đừng gọi, em không quen ngồi xe lừa nên xuống xe, chúng ta cùng đi bộ đi.

” Tô Tình nói.

Từ thôn đến đây đã sắp một tiếng đồng hồ trôi qua rồi, chỗ thị trấn quả thật xa, nhưng nhiều nhất cũng còn nửa chặng đường thôi, cô đi được.


Vệ Thế Quốc cung phản xạ chậm lúc hiểu được vấn đề hai tai tự nhiên hơi phiếm hồng, nhưng anh vẫn nói: “Đoạn đường còn xa, em không nên xuống xe đi bộ với anh.

”“Ai thèm đi với anh, em ngồi xe thấy khó chịu, người mang thai không thể ngồi quá lâu, bình thường phải đi đi lại lại mới được, cái này là chị dâu Cương nói với em đó.

” Tô Tình quay khuôn mặt hơi ửng đỏ đi rồi nói.

Vệ Thế Quốc nhìn dái tai nhỏ xinh của cô ấy, trong lòng lan ra từng hồi rung động nhẹ, xe lừa đã đi xa rồi, Vệ Thế Quốc nhìn quanh bốn phía cũng không biết tìm đâu ra dũng khí nói: “Anh sẽ đối xử tốt với em!”Giọng anh giống như là lãnh đạo tuyên thệ vậy, làm mặt Tô Tình không khỏi nóng lên, nhưng mà cô vẫn nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, biểu thị đã biết rồi.

Sau đó lại nói: “Có phải do em mang thai con của anh, vì vậy anh mới nói như thế không?”Vệ Thế Quốc lắc đầu nói: “ Không phải!”Tô Tình nhìn vào mắt anh liền hiểu, mỉm cười nói: “Nhanh đi thôi, nếu không đợi lúc đến thị trấn thì trời cũng tối rồi.

”“Ừ.

” Vệ Thế Quốc gật đầu.

Cái tên khờ này cùng đi với cô mà còn không biết nắm tay cô, sau khi đi được một đoạn, Tô Tình không nhịn được nữa cố ý đi lại gần anh, sau đó làm bộ vô tình chạm tay mình vào tay anh.


Vệ Thế Quốc vẫn thờ ơ không có động tĩnh gì, lúc mà Tô Tình không nhịn nổi trong lòng dâng lên cảm giác mất mát do cái tên khờ này, thì Vệ Thế Quốc nắm lấy tay cô.

Tim Tô Tình đập có chút nhanh, không kìm được nhìn mặt anh ấy, nhưng Vệ Thế Quốc lại chỉ nhìn về phía trước, nếu như mang tai anh không đỏ lên thì thật là nhìn không ra điều gì cả.

Điều này làm khóe miệng Tô Tình không khỏi giương lên một nụ cười, cô cũng không nói gì, cùng anh tay trong tay đi như thế.

Trên đường không có người, rất nhanh đã đến thị trấn, Vệ Thế Quốc lúc này mới buông tay cô ra.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện