Cuối cùng, Tôn Tú Lan cầm hai mươi đồng đưa cho Cố Linh, lại nhẹ nhàng dỗ dành Cố Linh nửa ngày.
Đương nhiên mấy thừ này bà ta không muốn làm, bà ta chỉ có thể nhẫn nhịn, nhẫn nhịn đến khi lấy được lễ hỏi của Dư gia thì thôi!Đêm hôm đó, Tôn Tú Lan cực kỳ ra sức, giở trò, miệng kêu rên, eo vặn gãy, trong miệng nói ra các loại từ đê tiện, phóng đ.ãng mới dỗ dành cho Cố Trường Kiên vui vẻ.Sau khi xong xuôi, bà ta dựa vào ngực Cố Trường Kiện, tiếng nói buồn nôn đến cực điểm : “Anh Kiện, chúng ta thật vất vả mới được ở bên nhau.
Em chính là một lòng muốn những ngày tháng tốt đẹp bên anh.
Anh cũng biết đấy, em đến một con kiến cũng không dám dẫm chết, làm sao có thể đối xử không tốt với bọn nhỏ? Em còn hận không thể móc tâm ra đưa cho Linh Linh …”Còn trong phòng Cố Linh, Cố Á vẫn luôn khóc, hai người chỉ cách nhau một cái rèm, vì vậy mà Cố Linh đến khuya mới ngủ được.Trong đầu Cố Linh nhớ đi nhớ lại phản ứng của Cố Trường Kiện khi cô hỏi ông ta, Cố Á có phải là con ruột của ông ta hay không.
Lúc đó Cố Trường Kiện thần sắc cứng đờ.Phải không?Cô từ trước đều không nghi ngờ việc này, bởi bì Cố Á lớn lên rất giống với Tôn Tú Lan, hơn nữa còn kém cô nửa tuổi, vì vậy, dù là ai cũng không sẽ không nghĩ đến phương diện này.không có hoài nghi quá, bởi vì Cố Á cùng Tôn Tú Lan lớn lên rất giống, lại cùng nàng chỉ kém nửa tuổi, mặc cho ai cũng không thể tưởng được cái kia phương diện đi.Nhưng nếu là thật thì sao?Nếu Cố Á là con ruột của Cố Trường Kiện, vậy thì mọi thứ có