Ở trong sân, Diệp lão đại nhìn thấy hàng xóm đều đến xem náo nhiệt, trong nháy mắt cảm thấy không còn mặt mũi nữa.
Vốn dĩ ông ấy không tin lời của bà cụ Diệp, nhưng không thay đổi được bà cụ, chỉ đành dẫn bà cụ qua, để tránh quá mất mặt, ông ấy hắng giọng nói một câu trước: “Mẹ, chúng ta vẫn nên vào trong nói đi, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.
”Bà cụ Diệp cũng biết lý lẽ này, nên không quá cố chấp, gật đầu đồng ý rồi vào nhà chính.
Vào nhà chính, mấy người có vai vế lớn thì ngồi xuống, người vai dưới khác thì ai nấy đều tự tìm chỗ đứng.
Mặt Tô Từ bình thản, cũng không sợ hãi, kéo thẳng băng ghế nhỏ qua ngồi đối diện bà cụ Diệp.
Hành động này của cô kiến các anh chị nhìn mà hãi hùng khiếp vía, họ đều cảm thấy hôm nay Diệp Từ đã ăn phải gan báo rồi.
Thậm chí anh cả Diệp An Quốc còn lấy chân đá nhẹ ghế của cô.
Ý bảo cô đứng dậy tránh sang một bên, đừng tự mình đâm họng súng, người bà nội này của bọn họ không phải nhân vật gì dễ chọc vào.
Trước nay bà cụ Diệp luôn coi Diệp An Minh và Diệp An Huệ của nhà lớn là cháu trai cháu gái, căn bản không coi đám nhỏ con của nhà thứ hai như bọn họ là cháu.
Bà cụ không thích Diệp Lão Nhị, không thích Tô Hoa Vinh, cũng không thích tám anh chị em bọn họ.
Tô Từ không nhúc nhích, chỉ nhìn bà cụ Diệp.
Bỗng nhiên miệng cô trề ra, nước mắt cũng rơi xuống, sau đó nũng nịu sợ sệt nói một cách nhẹ nhàng: “Bà nội, ngay cả cái cuốc cháu cũng không cầm nổi, làm sao lấy mạng của bà được chứ?”Bà cụ Diệp: “…”Sân khấu vẫn chưa dựng, cháu lại hát kịch trước rồi?Tô Từ cũng không ngờ nước mắt của nguyên chủ lại dễ rơi như vậy.
Quả thật là giống như nối với hệ thống cấp nước vậy, không cần phí chút sức lực nào, nói rơi là rơi.
Anh cả Diệp An Quốc ở bên cạnh nói giúp Tô Từ: “Cháu làm chứng, Tô Từ thật sự không cầm nổi cây cuốc.
”Cô là người yếu ớt nhất của nhà bọn họ, trông mịn màng trắng trẻo không giống với dân quê, sức lực cũng nhỏ đến đáng thương, tính tình thì lại vô cùng yếu đuối.
Bà cụ Diệp hít sâu, quát mắng Diệp An Quốc: “Câm miệng cho tao!”Quát xong thì nhìn sang Tô Từ, chăm chăm vào Tô Từ rồi hỏi với giọng dữ tợn: “Mày lấy đá ném vào tao, đập một cái lỗ to như thế trên tường, mày kêu tao là bà già, nói nể mặt mà tao còn không biết xấu