Những đồ cần có để nấu cơm thì Cố Tử Ý đều cố gắng mua sắm đầy đủ.
Ông chủ giúp đỡ dọn mấy thứ đồ này lên xe, sau đó lại dùng xe tải đưa đến kho hàng.
Mua số gạo, mì, dầu chỉ tốn hơn một ngàn vạn.
Cố Tử Ý thu hết mấy thứ này vào không gian xong cũng không tiếp tục ở lại Hải thị nữa.
Cô định đi quét hết những thành thị quanh đây một vòng.
Bởi vì không biết khi nào việc ngoài ý muốn sẽ xảy ra nên Cố Tử Ý không hề trì hoãn một giây phút nào.
Sang thành thị tiếp theo, Cố Tử Ý mua mấy trăm cân gà muối, bánh cúc hoa và quả bưởi.
Buổi tối đi vào khách sạn để ngủ, ngày hôm sau ngồi máy bay đến Tây Bắc.
Bởi vì bên này khá nhiều núi lên dê bò ở đây có chất thịt rất tươi ngon.
Cố Tử Ý không quan tâm giá cả bao nhiêu mà mua hẳn 500 con dê và bò.
Cô vẫn thuê một cái kho hàng để làm nơi di dời vật tư như cũ.
Đương nhiên, Cố Tử Ý cũng không buông tha những món ăn vặt đặc sắc ở địa phương.
Gà ăn mày, canh lòng dê, bánh bao thịt dê, bánh kẹp thịt, mỳ lạnh……Tuy Cố Tử Ý là người phương Nam nhưng mà lại rất thích ăn mì phở.
Cho nên cô không hề buông tha thứ gì cả, mỗi loại đều mua 20 suất.
Chỗ này cũng đã đủ cho cô ăn đỡ thèm.
Sau đó cô còn đi tới trại chăn nuôi gà vịt, mua 5.
000 quả trứng gà và trứng vịt.
Mua xong lại chuyển chiến trường tới nơi tiếp theo.
Hạ thị được gọi với cái tên là băng thành, Cố Tử Ý mua hai mươi cái áo khoác lông chồn.
Có đủ quần áo cho nam nữ già trẻ, hơn nữa còn không rẻ chút nào.
Giá trung bình rơi vào khoảng 2,5 vạn.
Đương nhiên