Thập Niên 70 Từ Tu Sĩ Thành Quả Phụ

Chương 24


trước sau


Bây giờ, một trăm cân nhẹ nhàng, cũng không phải điểm cuối.

Chờ thời gian qua lâu rồi, không nói tới chuyện tu vi thành công, sức lực vô hạn đang ở trước mắt.Đi được nửa tiếng, Tô Hồi không thấy người khác nữa, lúc này mới dừng bước.Nơi càng ít người, thu hoạch cũng càng nhiều.Nơi sâu hơn chắc chắn có nhiều thứ hơn, nhưng bây giờ đối với cô mà nói thì nơi đó vẫn nguy hiểm, không thích hợp.Lúc xuống núi, trên cái sọt của Tô Hồi ngoại trừ củi ra, còn có thực vật mà người khác cho rằng là cỏ dại rễ cây, ở giữa còn ấn một con gà rừng nặng nửa cân.

Lúc cô đang đào thuốc thì nó bị dọa chạy ra ngoài, Tô Hồi thuận tay cầm đá ném trúng chân gà rừng.

Chân nó bị thương không thể đi, đạp chân vùng vẫy mấy cái cuối cùng vẫn bị cô chộp được.Con gà rừng này ít thịt, hầm canh là ngon nhất, thêm chút măng khô, nấm hương thì còn gì bằng nữa.… Tô Hồi thường ngày luôn suy nghĩ cải thiện cơm nước thế nào, bây giờ liền cầu được ước thấy, tự dưng lại có con gà rừng để tẩm bổ cho cả nhà.Lúc cô về thì Tô Trọng tới, đang cầm cái cuốc giúp cô san bằng đất phần trăm.


Ban đầu nơi này là đất hoang, bây giờ xử lý qua một lần, nhưng vẫn có không ít đá và rễ cây, không sửa sang lại thì đầu xuân gieo hạt sẽ phiền phức.Thấy cô, Tô Trọng lau mồ hôi: “Em gái, về rồi đấy à, mẹ ở trong đấy, còn có mấy thím ở thôn các em.”Người cha Tô Thiển Minh của nguyên chủ là bác sĩ chân đất ở thôn bên cạnh, người mẹ Điền Tư Di là phụ nữ nhà nông bình thường, sức khỏe luôn luôn không tốt, ban đầu sinh cặp song sinh đã chịu khổ lớn.Nguyên chủ còn có một người anh, Tô Trọng, cưới chị dâu là Thường Tiểu Hà, sinh hai đứa con trai.Hôm nay, là hai người Điền Tư Di và Tô Trọng tới.Điền Tư Di lo cho con gái, lại nghĩ đến con gái vừa chuyển nhà, trong nhà không có gì cả, nên đã đổi măng ướp tự làm của nhà người ta đem qua đây.Tô Hồi bỏ

củi vào đống củi, vào nhà nhìn, ngoài người mẹ Điền Tư Di của nguyên chủ thì còn có ba chị dâu cùng thôn.Họ đến thăm hỏi.Bây giờ trong thôn có tổng cộng năm căn nhà xây bằng gạch, vốn dĩ chỉ có bốn căn.Một căn là nhà của đại đội trưởng, chuyện này không cần nói nhiều.

Một căn là nhà Trương Bạch, nhà ông ta có con trai vào thành phố, là công nhân chính thức trong xưởng, người thành phố mỗi tháng có tiền lương cố định.

Một căn chính là nhà của Trương Căn, nhà ông có con trai đi làm lính.

Căn cuối cùng là của nhà họ Trần khác họ, nhà ông ta có nhiều con trai, trưởng thành thì có sáu người.


Ai cũng bắp thịt cuồn cuộn, ra sức làm việc, lại còn có một người làm thợ mộc, có thể xây nhà gạch thì cũng không lạ.

Bây giờ, lại có một căn nhà gạch mới.Họ đi vào nhìn căn nhà này, bên dưới dùng gạch mới, tường dùng gạch cũ, nhưng bởi vì sắp xếp chỉnh tề nên nhìn qua không lộn xộn, ngược lại có mỹ cảm khác biệt.Nơi này cũng đủ lớn, bốn gian phòng, bây giờ con của họ còn nhỏ nên không ở nhiều phòng, nên cứ để trống hai gian trước.Điều này khiến không ít người thấy mà ngứa ngáy trong lòng, bây giờ nhà nào cũng có rất nhiều miệng ăn và chen nhau ngủ trong một phòng, cả nhà Tô Hồi có năm người thật sự quá phổ biến.

Có người bởi vì bây giờ không có nơi ở, còn có hai cặp vợ chồng ở chung một phòng, ở giữa dùng rèm chắn.

Nếu buổi tối muốn làm chuyện thân mật thì đôi kia sẽ ra ngoài tản bộ, xong việc thì họ quay lại.

Cặp đôi lúc đầu ở trong phòng lại ra ngoài tản bộ, luân phiên như vậy, nói đến thì buồn cười, nhưng mà sự thật bất đắc dĩ..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện