Thập Niên 70 Từ Tu Sĩ Thành Quả Phụ

Chương 30


trước sau


Trương Vệ Quốc: "Mẹ ơi, mẹ về rồi sao!” Trong giọng nói của nhóc đều lộ ra vẻ tung tăng.

Lúc trước mẹ đến hợp tác xã mua bán để mua muối mua giấm gì đó giúp gia đình, đều bí mật nhét cho bọn họ một viên kẹo hoặc là bánh ngọt.Trương Định Quốc ôm lấy chân mẹ: "Mẹ ơi, mẹ mua gì vậy ạ?”Trương Vệ Quốc: "Mẹ có mua thịt về không ạ?”Trương Bảo Quốc và Trương An Quốc không nói gì, ánh mắt cũng sáng ngời, lộ ra sự chờ mong.Tô Hồi đặt sọt tre trên lưng xuống, đóng cổng lại, về nhà cũng đóng chặt các gian phòng lại."Mẹ mua thịt về, các con có ngoan ngoãn hay không? Nếu ngoan thì sẽ có thịt ăn, không ngoan thì không có thịt ăn đâu."Bốn đứa trẻ trăm miệng một lời: "Bọn con ngoan lắm ạ!”"Bảo Quốc, con đi nhóm lửa đi.

Vệ Quốc, con đi rửa khoai đi." Mỗi đứa Tô Hồi cho hai viên kẹo sữa: "Tự mình ăn, đừng ăn ở bên ngoài.”"Kẹo sữa thỏ trắng!" Trương Bảo Quốc vẫn nhớ rõ, cha đã từng mang về một gói, đến bây giờ cậu bé vẫn còn nhớ rõ mùi vị đó.Tô Hồi bỏ những thứ còn lại vào trong tủ, đóng chặt cửa sổ phòng bếp lại.


Hôm nay, cô phải khao vị giác của mình một chút!Mỡ lợn là mỡ lá của con lợn chiên ra, dầu mỡ biến thành chất lỏng.

Từ một khối lớn dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một khối tóp mỡ khô vàng.Đây là lần đầu tiên Tô Hồi ăn tóp mỡ, sau khi ăn vào trong miệng cô cảm thấy mỹ mãn híp mắt, hóa ra tóp mỡ dễ ăn như vậy.Cô làm bữa cơm này rất thịnh soạn, mùi vị khó tránh khỏi truyền ra ngoài.

Có điều vị trí của nhà bọn họ rất tốt, lại là theo chiều gió, theo phương hướng gió thổi bay ra sau núi.Dù mùi vị không quá đậm, nhưng những đứa trẻ trên núi vẫn ngửi được.


Hương thơm ngào ngạt truyền ra từ nơi đó thật ch ảy nước miếng, nhà ai làm thịt vậy, thơm quá đi mất!Sau khi về nhà khó tránh khỏi việc ăn

vạ làm nũng đòi ăn thịt với người lớn trong nhà, chọc cho người lớn mắng một trận.Ai mà không muốn ăn thịt nhưng đào ở đâu ra?Đồ tết đã bắt đầu được bày bán ở trên chợ, tất nhiên học sinh cũng sẽ được nghỉ.

Sau khi trải qua kỳ thi giáo viên tự ra đề mục, kỳ nghỉ đông sẽ chính thức bắt đầu.Bởi vì có mẹ là giáo viên, thành tích của Trương Bảo Quốc vẫn luôn ổn định, nhưng anh họ Trương Cẩm Hoa chỉ lớn hơn một tuổi, cũng học lớp ba cùng cậu bé thì lại không được như vậy.Triệu Lai Đệ nhìn bảng điểm của con trai, nhìn điểm số phía trên.

Cho dù Trương Cẩm Hoa là đứa con trai duy nhất của cô ta, mặt mũi cũng đã bị kéo xuống."Em trai con thi được bao nhiêu điểm?"Trương Cẩm Hoa cũng không dám nói, cậu ta sợ mông của mình gặp họa: "Con không biết!”Trương Toàn thì ngược lại: "Em làm vậy làm gì, nhận biết mấy chữ là được rồi.”Sắc mặt của Triệu Lai Đệ vẫn không tốt như trước, nhận biết mấy chữ là được rồi? Nếu như không phải có học vấn tiểu học, Tô Hồi có thể đi làm giáo viên nhàn hạ hay sao?Ngoại trừ ngày mùa, không cần ra đồng là có thể lấy toàn bộ điểm công mà đàn ông mới có thể lấy!Cô ta tức giận không thở nổi, nhìn thấy bóng lưng chạy rất nhanh của con trai, đột nhiên nghĩ tới cái gì, đi vào phòng mẹ chồng.Cô ta đã nghe người khác nói loáng thoáng, bữa trước Tô Hồi đi lên trấn mang nhiều thứ về nhà, chắc chắn đã mua không ít đồ tốt.

Sao có thể không tặng quà cho bố mẹ chồng đây?Lúc Tô Hồi mua một vài món đồ quay về nhà, cô chưa bao giờ nghĩ là sẽ mang những thứ đó đi chia sẻ cho bố mẹ chồng của nguyên chủ..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện