Thập Niên 70 Từ Tu Sĩ Thành Quả Phụ

Chương 41


trước sau


Có một thím nghe cô nói như vậy, nhanh như gió quay về nhà lấy một cuộn vải đến đây.Là một cuộn vải màu xám thông thường, nhưng phía bên dưới có những chấm nhỏ li ti màu đen, làm nó trở thành vật có khuyết điểm, nhưng ngoài chỗ này ra thì phần lớn chỗ vải này là bình thường.

Nhìn thấy cuộn vải này, Tô Hồi trực tiếp lấy cho bà ta ba miếng thịt.

Bà ta hài lòng xách miếng thịt rời đi.Người này mở hàng có vẻ tốt.Ở đây họ chẳng có gì khác nữa cả, các loại vải bị lỗi này không phải tất cả mọi người đều có nhưng đa số mọi người đều có chúng.

Họ giữ chúng lại để gia đình mình sử dụng, những thứ dư thừa căn bản cũng để dùng để biểu đạt tình cảm qua lại.

Bây giờ có thể đổi lấy thịt, liền khiến nhiều người động lòng.Nhiều hàng bị lỗi không thể nhìn được ra màu sắc gì, loại đó Tô Hồi không cần.

Những miếng vải đó cũng không lớn, chỉ có thể may đồ trong hoặc quần áo cho trẻ con.


Ai đến Tô Hồi cũng không từ chối.Tô Hồi còn muốn đổi lấy một ít bông nhưng bông là thứ khá hiếm, chỉ có một người mang tới một cân, nhiều hơn thì không có.Tô Hồi chỉ có thể thở dài, cũng may là ở đây không quá lạnh, sức khỏe cũng cực kỳ tốt, không cần áo bông, mặc nhiều lớp áo dày chút là có thể chịu đựng được.

Chỉ cần những ngày quá lạnh không ra ngoài là được, dù sao mỗi khi đến mùa đông là người ở đây đều không có cách nào ra ngoài làm việc.Thật sự là quá thiếu bông, chỗ bọn không trồng được, chỉ có thể vận chuyển từ nơi khác đến.

Hơn nữa, số bông ít ỏi có được đều được điều phối đến phương bắc và cả những vùng lạnh giá khác.Tô Hồi đi tổng cộng bốn nơi, bán hết một trăm cân thịt lợn rừng, cuối cùng chỉ còn lại vài góc thịt của con lợn rừng lớn.Về đến nhà, cô khóa cửa, phân loại phiếu rồi cất đi, sau đó cô mới

đếm tiền.

Một lần đếm, phát hiện mình bội thu rồi!Tổng cộng chuyến này thu được hơn 300 tệ!Dựa trên giá cả hiện tại, chừng này đủ để cô chi tiêu trong một khoảng thời gian.

Tiếp theo, cô chỉ cần dành thời gian để đổi một đống phiếu và tiền lấy vật phẩm mình muốn là được.

Đi đến thị trấn à? Trong trấn ít đồ quá, không bằng lên thành phố đi.


Nhưng mà lên thành phố cần có thư giới thiệu, chuyện này phải tìm Trương Thành Nghiệp.Ngày hôm sau chính là ngày mà thôn của bọn họ bắt cá.Thôn Lý có một con sông, mùa hè trời mưa nhiều, có mấy cái ao cá.

Ao cá này không được bảo dưỡng tốt, nhưng mỗi năm cứ cùng một thời điểm là lại cạn nước.

Mỗi nhà mỗi hộ đều có thể được chia một hoặc hai con cá, ai nấy đều rất phấn khởi.Mỗi khi đến lúc này thì đây chính là chuyện quan trọng của cả thôn.

Người lớn đi xem bắt cá và chờ chia cá, còn trẻ con thì muốn đi xem náo nhiệt.

Chờ khi bắt được gần hết cá, những con cá nhỏ còn lại chính là khu vực đánh bắt của lũ trẻ, thu hoạch được nhiều ít hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng của chúng.Trương Bảo Quốc đã chuẩn bị sẵn chậu gỗ, chờ chất đầy chiến lợi phẩm của mình.

Cậu bé không kém phần hùng dũng oai vệ và khí phách hiên ngang, còn có con trai cả của Triệu Hạ Lan là Trương Thịnh và Trương Cẩm Hoa cũng vậy.

Không có bé trai nào ở tuổi của chúng không có ý định xuống nước.Cũng may trong thôn có mấy cái ao, cũng đủ cho nhiều đứa trẻ choai choai như vậy trong thôn chia nhau..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện