Kiều Mãn Nguyệt chưa từng gặp Cố Thừa Phong, nhưng mà cũng vừa nhìn đã nhận ra anh trong đám người.
Đối phương trong một đám người ngoài cửa, thật sự quá là nổi bật.
Cố Thừa Phong để đầu đinh, đường nét ngũ quan cứng rắn rõ ràng, da màu đồng, ánh mắt sâu xa có thần, thân hình cao lớn thẳng tắp lại vô cùng mạnh mẽ, hình thành sự so sánh rõ ràng với các đồng chí thân hình gầy yếu xung quanh.
Kiều Mãn Nguyệt nhướng mày, đứng thẳng trước mặt người đàn ông: “Đồng chí Cố Thừa Phong phải không?”Cố Thừa Phong nhìn về phía người trước mắt, hơi cứng đờ: “Đồng chí Kiều Mãn Nguyệt sao?”Kiều Mãn Nguyệt hơi ngạc nhiên nhếch mày, không nghĩ đến Kiều Quế Lan thật sự đã nói với đối phương rồi, cô thận trọng gật đầu: “Đúng.
”“Xin chào đồng chí Kiều Mãn Nguyệt, tôi là Cố Thừa Phong.
” Cố Thừa Phong giới thiệu xong, lại đề nghị: “Không bằng đổi một chỗ khác nói chuyện?”Kiều Mãn Nguyệt đang có ý này, từ sau khi bọn họ gặp mặt nói chuyện, các đồng chí xung quanh nhìn bọn họ đều lộ ra nụ cười nhiều chuyện, rõ ràng mọi người đều đoán được bọn họ đang xem mắt.
Hai người đi men theo con đường tràn ngập cảm giác thời đại, Cố Thừa Phong đi phía trước, Kiều Mãn Nguyệt đi theo phía sau anh, khoảng cách ở giữa ít nhất phải gần một mét, đây còn là kết quả Kiều Mãn Nguyệt bước nhanh đi theo.
Kiều Mãn Nguyệt nhìn bóng lưng của Cố Thừa Phong, hít sâu một hơi, chạy bước nhỏ đuổi theo, dùng giọng điệu đùa giỡn nói: “Đồng chí Cố Thừa Phong, chúng ta bây giờ là xem mắt, hay là vội lên chiến trường vậy?”Bước chân Cố Thừa Phong hơi ngừng lại, nghiêng đầu nhìn dáng vẻ đầy ý cười lại thở hổn hển của