Mấy đứa trẻ này đều gầy tới mức còn mỗi bộ xương, mặc quần áo rách tung tóe, trước ngực sau lưng mấy đứa con của anh còn dày đặc những mảng mốc, không nhìn ra được màu sắc ban đầu nữa.
Chỉ có con trai anh hai Tạ Diệu Tổ là mặc một bộ quần áo mới màu lam, là đứa có vẻ mập mạp nhất trong bọn trẻ này, miệng còn ăn ra một vòng râu nước tương.
Tô Hiểu Mạn nghĩ bà già Tôn Mai này đúng là quá bất công mà.
Những đứa trẻ khác chẳng lẽ không phải là cháu trai cháu gái của bà ta hay sao?Tô Hiểu Mạn múc một thìa “cơm bí đỏ”, cúi đầu ăn một miếng, sắc mặt lập tức thay đổi, ngay giây tiếp theo đã muốn nhổ ra.
Trước đây cô thật sự không nghĩ tới bí đỏ có thể nấu khó ăn tới mức như vậy, một nửa ăn vào thấy chút vị chua, một nửa nát nhừ, thật sự làm người ta hết muốn ăn.
Tay nghề nấu ăn của chị dâu cả vô cùng kém, làm việc nhanh nhẹn nhưng lại không chú ý kĩ chút nào, chén nồi khẳng định cũng chẳng rửa sạch sẽ, cơm hôm nay còn mang theo chút vị khói dầu.
Nhưng những người khác lại chẳng nói gì, có lẽ là do tập mãi thành thói quen.
Tô Hiểu Mạn lại nếm thử vài món thức ăn khác, sắc mặt càng ngày càng kém, cuối cùng cùng chỉ gắp một quả ớt trong đĩa dưa muối, là ớt muối vừa lấy ra khỏi bình, bên ngoài là màu đỏ của ớt bình thường, là món đồ ăn duy nhất trên bàn khiến người ta muốn ăn.
“Sáng nay tôi đi ra ổ gà nhặt trứng, phát hiện mất hai quả trứng, là hôm nay có con gà mái nào không đẻ trứng, hay vẫn là bị người nào khác trộm mất, nếu như bị tôi phát hiện, xem tôi xử lý người đó như thế nào”.
Tôn Mai đang ăn cơm, nói ra lời nói mang ý ám chỉ, âm dương quái khí mà cảnh cáo ba cô con dâu đang ngồi ăn cơm.
Môi chị dâu thứ ba Chu Tiểu Hủy giật giật, không nói chuyện, ngay lúc này chị dâu cả Tần Tú Anh Lập tức chỉ vào Tô Hiểu Mạn cáo trạng: “Sáng nay con thấy Tô Hiểu Mạn nấu nước luộc trứng, trong nhà nếu mà mất trứng thì khẳng định là do cô ta lấy”.
Tôn Mai lập tức trừng mắt nhìn Tô Hiểu Mạn.
Tô Hiểu Mạn miễn cưỡng ăn hai miếng cơm: “Ngay cả ổ gà ở chỗ nào mà con cũng không biết, trứng