Bóng tối vô hạn phóng đại cơ quan cảm giác của con người, cũng sẽ khiến một số thứ bị đè nén ló đầu ra mà không thể kiềm chế.
Cô gái nhỏ trong ngực này, Cố Hàm Giang không chỉ muốn ôm muốn thơm, mà còn muốn giấu cô đi.
Như vậy, cô cũng sẽ không nhìn người khác nữa, sẽ không cười với người khác, chỉ có thể thuộc về anh…Tạ Miêu không hề phát hiện ra ánh mắt của thiếu niên càng ngày càng tối đi nhưng lại cảm nhận được anh dùng sức ôm chặt cô.
Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra: “Anh định dùng cái này làm phần thưởng à?”Kết quả là khẽ động một cái này, môi thiếu niên chệch đi, rơi xuống khóe môi cô.
Mặt Tạ Miêu lập tức đỏ bừng, vội vàng lên tiếng: “Em, em còn chưa tốt nghiệp, không thể yêu sớm!”Không thể yêu sớm?Cố Hàm Giang đang tràn ngập xúc cảm mềm mại kia ở trong đầu hơi sửng sốt: “Yêu sớm là gì?”Lúc này Tạ Miêu mới phản ứng lại, ở thời đại này, đa phần là người khác giới thiệu đối tượng, tự do yêu đương vẫn rất ít, nói chung cũng không có thầy cô hay hội phụ huynh nào sẽ ngày ngày dặn dò trẻ em phải học tập chăm chỉ không được phép yêu sớm.
Cô cắn cắn môi: “Yêu sớm… Yêu sớm chính là không nên có đối tượng quá sớm…” Càng nói giọng nói càng nhỏ.
Cố Hàm Giang nghĩ đến câu nói kia của cô “Em còn chưa tốt nghiệp”, nghĩ đến giấc mơ Bắc Đại của cô, vùi mặt vào cô cô, không nói chuyện.
Lại yên lặng ôm một lúc lâu, anh mới mở miệng nói với cô: “Thời gian không còn sớm, em quay về đi.
”Lúc này Tạ Miêu mới cảm giác được cái lạnh trong phòng học trống rỗng, gật gật đầu: “Anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi, ở đây lạnh lắm.
”“Ừ.
Khi nào có kết quả thi, nhớ viết thư cho anh.
”Hai người nói ngắn gọn vài câu, Tạ Miêu áp mu bàn tay lành lạnh lên gương mặt đang nóng bừng của mình, mở cửa đi ra ngoài trước.
Vừa đi ra ngoài không được bao xa, đột nhiên có người gọi cô từ phía sau: “Tạ Miêu.
”Cô giật mình trong lòng, vội vàng quay đầu lại, phát hiện là Triển Bằng đi tới từ hành lang bên kia.
“Cậu còn chưa về nhà à?” Tạ Miêu cố gắng khiến bản thân biểu hiện bình tĩnh tự nhiên.
“Ừ.
” Triển Bằng nói: “Tớ đi hỏi giáo viên mấy câu hỏi.
”Cậu điềm nhiên như không có việc gì đi qua phòng học mà Tạ Miêu vừa ở kia, dường như cũng không phát hiện ra cô vừa đi từ bên trong ra ngoài: “Giáo viên vừa tìm cậu à?”Tạ Miêu cười cười làm như ngầm thừa nhận, đi cùng với cậu về phía cầu thang: “Tớ phải về đi học tiết ba buổi tối rồi.
”Nhưng cô không phát hiện ra, khi đi đến cầu thang, Triển Bằng quay đầu liếc mắt nhìn về phía phòng học kia.
Bởi vì thấy Tạ Miêu là lạ, Triển