Lúc đó, Tần Hiểu Muội đang ở trong phòng dùng máy may để may quần áo mùa đông cho anh ba, tiếng máy may kêu rè rè, đột nhiên cô ấy nghe thấy bên ngoài Cố Uyển kích động hô một tiếng "Mẹ".
Sau đó lại nghe thấy mẹ cô ấy vui mừng lại khẩn trương, nói: “Uyển Uyển, đừng đứng dậy, đừng đứng dậy, con cứ ngồi đi.”
Tần Hiểu Muội dừng đạp máy may, đứng dậy chạy ra ngoài.
“Mẹ, mẹ quay lại rồi?”
“Ừ, mẹ quay lại rồi đây.” Lâm Xuân Hoa cũng chưa nhìn kỹ Tần Hiểu Muội, mà xoay người chào hỏi binh lính đưa bà ấy đến và mời anh ta ở lại nghỉ ngơi.
Người binh lính lái xe đâu dám ở lại, lịch sự xin phép rời đi.
Lâm Xuân Hoa nhìn thấy trên bàn có một đ ĩa táo, bước nhanh tới lấy một trái chạy đuổi theo đưa cho anh ta.
Lúc quay trở lại, nhìn thấy một đ ĩa đầy táo, nhớ rằng ông nhà nói thằng ba bán thứ này, lại thấy nó để cho Uyển Uyển không ít, Lâm Xuân Hoa đối với con trai thứ ba là khá hài lòng.
“Mẹ, sao không báo với con một tiếng mà đã tới rồi, mẹ có thể đi từ ga tàu tìm đến đây sao? Nhỡ không tìm được thì phải làm sao, nên gọi điện để chúng con ra đón mới phải.” Cố Uyển kéo bà ấy ngồi xuống, Tần Hiểu Muội cũng ngồi xuống trên ghế sô pha, trong lòng cảm thấy chị dâu nói đúng, mẹ cô thật là liều lĩnh.
Lâm Xuân Hoa nhìn thấy Cố Uyển, trong lòng lúc này mới thả lỏng, nghe được lời cô nói, bà ấy đáp: “Mẹ tự tìm được, không nên gây phiền hà cho các con làm gì.
Mấy ngày trước mẹ gọi điện, lại nghe được tin Chí Quân đi làm nhiệm vụ rồi, con nói thử xem lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà nó vẫn dám đi, bây giờ nó còn chưa trở về?”
Cố Uyển lắc đầu nói: “Có thể còn năm sáu ngày nữa mới về ạ.”
Lâm Xuân Hoa cảm thấy gả cho một quân nhân thật không dễ dàng gì, vỗ nhẹ vào tay Cố Uyển nói: “Chí Quân không ở bên cạnh con có lo không? Cũng khổ cho con, vợ quân nhân không dễ dàng gì.”
Sau đó, bà ấy nhẹ nhàng chạm vào bụng của Cố Uyển qua áo lông vũ, tấm tắc nói: “Mẹ mới về chưa đầy hai tháng thôi, sao mà bụng đã lớn thế này.”
Trông còn lớn hơn bụng của vợ thằng hai lúc sắp sinh, lúc nãy vừa bước vào cửa thấy Cố Uyển đứng dậy đón, nhìn đến bụng cô to đến như vậy, bà ấy sợ hãi phải bảo cô ngồi yên.
Cố Uyển tự nhiên rất lo, trong mười ngày kể từ khi Tần Chí Quân rời đi, bụng của cô lớn lên từng ngày, đừng nói là mẹ chồng gần hai tháng không gặp thấy to, ngay cả chính Tần đại ca lúc này mà nhìn cũng sẽ cảm thấy bụng to lên quá nhanh, so với mười ngày trước thì to lên hai ba vòng.
“Mười ngày gần đây phát triển rất nhanh, bản thân con cũng cảm thấy mỗi ngày đều lớn thêm một vòng, bất quá còn có Hiểu Muội giúp đỡ, mấy ngày nay em ba cũng đã chuyển về, ngay cả công việc kinh doanh mỗi buổi chiều đều hoãn lại, vì vậy con không có gì phải lo lắng, giờ có mẹ ở đây con cũng thấy an tâm hơn."
“Chỉ là tối đi ngủ nhìn bụng mình cũng thấy căng to quá, theo nhẽ, tính ra phải hai tháng nữa mới sinh, đến lúc đó bụng lại lớn đến cỡ nào nữa chứ.”
Lâm Xuân Hoa thấy cô thực sự căng thẳng thì vội vàng an ủi.
“Đừng sợ, sau khi ăn tối mẹ sẽ đến nhà quân y Lâm nhờ ông ấy đến khám cho con."
Lâm Xuân Hoa tới, không chỉ có Cố Uyển yên tâm hơn nhiều, mà Tần Hiểu Muội cũng thở phào nhẹ nhõm, trước đó ông Lâm quân y cũng có nói rằng sinh đôi có thể được sinh sớm hơn.
Sau khi anh cả đi làm nhiệm vụ, cô ấy nhìn bụng của Cố Uyển lớn nhanh như vậy, thật sự sợ chị dâu mình sẽ sinh sớm, tối vừa rồi đỡ Cố Uyển đi ngủ, cô ấy căng thẳng không nguôi.
Lâm Xuân Hoa nói chuyện với Cố Uyển một lúc, sau đó mới nhìn sang con gái của mình, đôi mắt sáng lên.
“Ôi không ngờ đấy, Hiểu Muội, đứng lên để mẹ xem xem.”
Nghe vậy, Tần Hiểu Muội ngơ ngác, ngoan ngoãn đứng lên.
Lâm Xuân Hoa bước tới, để con gái xoay một vòng, nói: “Vẫn là anh trai cả và chị dâu của con nuôi tốt nhé, trắng lên nhìn sáng sủa hẳn, chiếc áo bông màu đỏ này cũng rất đẹp, có phong cách nữa, anh trai và chị dâu mua cho con hả?"
Tần Hiểu Muội bật cười, mẹ cô ấy cũng thật tuyệt, giờ mới chịu để mắt đến cô ấy.
“Vâng, chị dâu nhờ anh trai mua cho, anh ba cũng có một chiếc, mua ở cửa hàng bách hóa, chị dâu Thu Mai nói rằng chiếc áo này không hề rẻ.”
Cô ấy có được anh cả chị dâu tuyệt vời, điểm tốt này phải kể cho mẹ nghe mới được, giúp chị Cố Uyển ghi điểm trong mắt mẹ, mà ngờ đâu trong lòng mẹ cô ấy, Cố Uyển vốn đã được điểm tuyệt đối rồi, nói chung là rất vừa lòng.
Con trai con dâu đối xử tốt với con gái mình, trong lòng Lâm Xuân Hoa càng thêm phấn khởi, bà ấy cũng biết Cố Uyển là người như thế nào, bà cũng không nói lời khách sáo, chỉ là trong lòng đều ghi nhớ điểm tốt của con dâu.
Bây giờ đã là mười hai giờ trưa, Cố Uyển sợ Lâm Xuân Hoa ở trên tàu ăn không ngon, nên kêu Hiểu Muội nấu cơm trước.
Lâm Xuân Hoa nghe vậy trợn mắt, sao đến giờ vẫn chưa nấu cơm? Bà ấy còn tưởng mọi người đã ăn cả rồi chứ.
Cố Uyển nói Tần Chí Hoa hôm nay có chút chuyện, có lẽ sẽ trở về lúc một giờ, bọn họ dù sao cũng không đói, cho nên mới nghĩ đến một giờ ăn cho tiện.
Lâm Xuân Hoa nghe vậy...
Bà ấy không nỡ nói Cố Uyển, nên quay sang nói con gái mình.
“Con cũng thật không biết suy nghĩ, chị dâu con đang mang thai song sinh, sao có thể để chị dâu đợi Chí Hoa được, Chí Hoa về muộn hâm nóng lại là được rồi.”
Cố Uyển thấy Hiểu Muội bị trách cứ, nhanh chóng giữ chặt Lâm Xuân Hoa nói: “Mẹ, cái này sao trách Hiểu Muội được? Là do con gần đây thèm ăn, mười một giờ là pha sữa mạch nha uống rồi, lại còn ăn thêm ba miếng bánh ngọt, nên một lúc không thấy đói, Hiểu Muội thấy con ăn như thế mới nghe theo con đi nấu cơm muộn ạ.”
Tần Hiểu Muội gật đầu, cô ấy là người không đáng tin vậy sao?
Lâm Xuân Hoa cho là, sữa mạch nha và mấy miếng bánh ngọt nhỏ làm sao có thể no được, bây giờ phải vào bếp nấu bữa trưa.
Cơm đã nấu rồi, thịt cũng hấp trong nồi hấp cơm, lúc này chỉ có một món rau xào nấu canh là được, Lâm Xuân Hoa tay chân nhanh nhảu, một món mặn một canh nhanh chóng được dọn ra.
Để lại phần cơm cho con trai mình, mười hai giờ rưỡi ba mẹ con cùng nhau ăn trước cho nóng.
Một giờ rưỡi Tần Chí Hoa trở về, Chu Trường An cùng một người đàn ông trung niên khác giúp anh ấy khiêng một cái cũi màu gỗ đi lên.
Anh ấy thấy Lâm Xuân thì ngớ người, chờ hỏi xong chuyện mẹ tới đây thế nào, thì liền giơ ngón tay cái khen ngợi Lâm Xuân Hoa.
Lâm Xuân Hoa không nghe lời xu nịnh của anh ấy, bà ấy qua xem cái cũi.
Bà đã từng nhìn thấy thứ này rồi, trong cửa hàng bách hóa nơi bán quần áo trẻ em, loại này cũng không khác mấy, nhìn không to lắm mà đắt thật, Lâm Xuân Hoa hỏi thử, mất đến 58 tệ.
Thằng nhóc này giỏi lắm, ở quê của bọn họ mất tiền tìm thợ mộc đều có thể làm được cái giường lớn.
Tần Chí Hoa đưa 5 hào phí vận chuyển cho người đàn ông trung niên chở đồ bằng xe ba bánh, cũng cảm ơn Chu Trường An đã đưa hai người đi.
Người lạ không được tùy ý vào nơi đóng quân, lúc mang đồ vào, Chu Trường An đương nhiên đi theo người ta ra ngoài.
Sau khi hai người rời đi, Lâm Xuân Hoa nhìn thằng ba nhà mình, hỏi: “Kiếm được vậy cơ à? Đợt hè vừa rồi mẹ thấy trong cửa hàng bách hóa, 58 tệ lận.”
Tần Chí Hoa cười toe toét, giơ hai ngón tay ra vẫy vẫy.
“Con đã nhờ Hà Thành giúp một tay, bao gồm cả chi phí nguyên vật liệu nhân công, tổng cộng là 20 tệ.
Tính ra cũng hời.” Trong lời nói anh ấy rất tự hào vì đã tiết kiệm được hàng mấy chục tệ.
“Tặng cho các cháu, chị dâu lần này song sinh.
Con nghĩ rằng chiếc giường một mét rưỡi sẽ đủ cho một gia đình bốn người.
Cái giường này hai bên