Một bạn học lên tiếng hỏi: "Gia Hân, Vệ Trung, tại sao hai bạn lại ở đây? Đã nghe chuyện đó chưa?"Trần Gia Hân nói: "Có chuyện gì? Tôi và Vệ Trung đã hoàn thành việc hỗ trợ cứu hỏa nên mới đứng đây để nhìn xem một chút."Người tới là một bạn học sinh của lớp khác và là trẻ con trong khu nhà máy kia.
Cậu ta liếc nhìn trái phải, sau đó ghé sát vào hai người bọn họ và nhỏ giọng nói: “Tôi nghe người ta nói là do học sinh trong lớp các bạn phóng hỏa.”Trần Gia Hân liền trợn tròn mắt, cô không thể tin được nói: “Bạn đừng có nói nhảm, đây không phải là chuyện bình thường đâu!”Có thể coi việc phóng hỏa như một vụ án hình sự, mà các bạn học trong lớp bọn họ đại khái đều đã mười sáu tuổi, nếu thật sự phóng hỏa thì sẽ bị kết án hình sự.Bạn học nói tiếp: "Thật đó, bạn học của tôi ở nhà máy Hồng Quang đã nói với tôi vừa nãy.
Có vẻ như chính là vị bạn học ban ba từng báo cáo sự gian lận của người khác của bạn trước kia đấy.
Lần này cậu ta không đạt top 180 trong kỳ thi, nên sau đó cậu ta đã bị xếp vào ban bảy.
Do vậy cha cậu ta đã lấy thắt lưng đánh cho cậu ta một trận, nhưng không hiểu sao cậu ta lại chạy sang nhà bạn học ban năm kia và phóng hỏa.
Cũng may là trong nhà họ không dùng bình gas mà chỉ xài than tổ ong, nếu không thì thôi rồi, sẽ gây ra rất nhiều thiệt hại."Trần Gia Hân nghe thấy mà lưng toát ra mồ hôi lạnh.
Cô thực sự không thể tưởng tượng được bạn học kia phải có lòng dạ hẹp hòi đến mức nào mới có thể làm ra loại chuyện này.
Vả lại cậu ta đã báo cáo sai cho người khác, nhưng người ta còn không trả thù cậu ta, thế mà cậu ta lại làm điều ác một lần nữa.Vệ Trung cũng hít sâu một hơi rồi quay đầu nhìn về phía sau nói: “Tôi nói hôm nay xảy ra chuyện này nên có lẽ cả khu nhà đã nháo đến không chịu nổi.”Đây không còn là tranh chấp bình thường nữa, mà bạn học phóng hỏa kia sẽ có tình huống gì thì thật sự không ai dám nghĩ tới.Khi cả hai đang đi về thì liền nghe thấy tiếng đánh đập, chửi bới, đập phá đồ đạc ở khu vực nhà ở đó.
Có rất nhiều người đã đổ xô đến đấy, thậm chí có cả bộ phận bảo vệ của nhà máy cũng được điều động đến.Trần Gia Hân và Vệ Trung lập tức nhìn nhau, may mắn thay bọn họ sẽ chuyển nhà vào tháng sau.
Khu nhà này tuy rằng rất có tình người nhưng cũng đầy rẫy những tai nạn ngoài ý muốn.Trưa ngày hôm sau, chú trẻ của Trần Gia Hân vẫn nói về chuyện này khi mang đồ ăn đến cho mẹ cô.Hai chị em có một cái bàn nhỏ, lấy hai cái ghế đẩu ra ngồi ăn bên cạnh bức tường.Lưu Bân nói:"Ban đầu đó là một vấn đề bình thường, nhưng kết quả lại