Chẳng trách kiếp trước con bé khóc lóc om sòm cũng không nhóm lửa được, nỗi sợ của trẻ nhỏ chính là sợ mẹ đánh và sợ mình làm hỏng đồ trong nhà.
Ban đầu Hàn Hải nói đến thành phố tìm công việc, tạm thời ở lại, kết quả ở mấy năm cũng chưa bảo họ dọn đi.
Quả thật như lời người xưa nói, mượn đồ thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần người ta sẽ không trả, muốn người ta trả đồ trả tiền, thì bạn phải thành lưu manh.
Đâu chỉ là chút chuyện nhà cỏn con, việc gì cũng để người phụ nữ như cô lăn xả làm trước.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, vì sao đời trước lại muốn ra nước ngoài như vậy, còn không phải vì muốn đi thật xa, thoát khỏi đại gia tộc nhà họ Hàn này sao.
Được thôi, nếu bà đây đã về rồi, còn không thể chỉnh đốn cháu à.
Vợ chồng Hàn Hải không biết đi đâu mất rồi, người trong viện đều bận việc của mình, Phạm Hiểu Quyên bảo Hàn Bằng Phi đứng dưới mái hiên.
“Còn cựa quậy nữa hả, cháu dám lộn xộn bác sẽ quất cháu.
” Cô hung dữ quát.
Vừa nói vừa đi vào nhà bếp nhặt một cục than tổ ong sang, đi tìm nhà lão Tôn hàng xóm cách vách đổi một viên đang cháy.
Dùng than mới đổi than đang cháy, không ai không đồng ý, cho nên Phạm Hiểu Quyên rất nhanh đã quay trở lại.
Trên cục than tổ ong đang cháy đỏ rực là 2 tầng than được sắp đều lên thêm – đấy chính là bếp lò than tổ ong hoàn chỉnh