Nghe tới Tang Truân, Bách Hứa Phong mới nhếch mép một cái rồi quay nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sự tàn ác kia của Từ Khiết
" Tôi nói cho bà nghe, muốn động vào cô ấy không hề dễ.
Đừng tưởng cô ấy yếu đuối như bà "
Nói rồi Bách Hứa Phong quay lưng đi ra xe, trong lòng anh không hề có chút lo lắng là bởi vì đằng sau Tang Truân đều là những vệ sĩ được huấn luyện lâu nhất và cũng là người của Diệp Tố Kỳ và Bách Hứa Phong lẫn Tang Gia cử tới bảo vệ
Đừng nói là hãm hại, một sợi tóc nhà họ Bách cũng đừng hòng động vào.
Trong mắt mọi người Tang Truân luôn là một đóa hoa quý không bao giờ lụi tàn, viên ngọc quý giá cần được sự bảo vệ, tiếp cận cô đã khó, nếu tiếp cận mà lại có ý đồ xấu thì sớm cũng đã bị cô đánh cho nhập viện
Từ Khiết bực tức vì bị anh nói đúng vào tim đen, bà ta thật sự rất yếu đuối chẳng thể làm được gì ngoài hù dọa, tưởng rằng Bách Hứa Phong sẽ lại nghe lời như lúc xưa nhưng nào ngờ bây giờ thành đạt rồi muốn đụng tới cũng đã khó huống hồ là sai bảo
Không may cuộc trò chuyện của hai người đã bị Tang Truân nghe thấy, cô có việc cần cùng đồng nghiệp đi lúc về thì có ghé quán cafe này nghĩ một chút, cô ngồi cách khá xa bàn của Bách Hứa Phong và Từ Khiết nhưng cũng man mán nghe được cuộc trò chuyện
Chỉ nghe được việc Bách Hứa Phong phải đi xem mắt cùng Lâm Thư thì trong lòng đã thổn thức không còn tập trung nghe đoạn hội thoại phía sau.
Sau khi anh rời khỏi nơi đó một lúc thì cô cũng cùng đồng nghiệp lái xe về bệnh viện
Ngồi trên xe vẫn luôn suy nghĩ về việc Bách Hứa Phong đi xem mắt, về đến bệnh viện thì cũng chẳng thể tập trung được nữa
" Có chuyện gì à?"
Thẩm Hoàng Khánh lay lay vai Tang Truân hỏi thăm, lúc này Tang Truân mới giật mình trở lại hiện thực
" Không có gì đâu, bác sĩ đừng lo "
Đến khi tan làm thì Tang Truân vẫn được Bách Hứa Phong đưa đón như bình thường, cô không dám nói về chuyện xem mắt của anh nên chỉ biết khó chịu trong lòng
" Em làm sao thế? Khó chịu ở đâu sao?"
Bách Hứa Phong nhìn cô ngồi bên cạnh mới lo lắng mà hỏi, Tang Truân lúc này không biết trả lời anh như thế nào nên không nói cũng không nhìn anh
Bách Hứa Phong lấy từ đằng sau lưng ra một hộp quà đưa cho Tang Truân, hộp quà nhỏ xinh màu xanh dương bỗng nhiên toát lên một mùi sang trọng
" Tặng em "
Tang Truân bây giờ mới chợt quên đi chuyện khó chịu ban nãy mà mỉm cười nhận lấy hộp quà của anh
" Em mở ra được chứ?"
" Về phòng rồi mở "
Bách Hứa Phong mỉm cười tiến tới hôn lên trán Tang Truân, cô hiện giờ bỗng nhiên lại chìm vào hạnh phúc
Về đến nhà, tắm rửa