Tam Thanh nhìn cảnh tượng trước mặt mà cau chặt mày lại.
"Thật kỳ lạ, tại sao hành thi trận này vẫn còn ở đây?"
Tam Thanh như thể có chút khó hiểu.
Tôi một tay dìu Tam Thanh né những cánh tay thò ra của đám người kia vừa nghi hoặc hỏi một câu.
"Sư thúc, hành thi trận này rốt cuộc là sao?"
Nhìn phản ứng của Tam Thanh như thể biết được điều gì đó.
"Trước khi nhìn thấy cổ thi đó, tôi còn chưa hiểu rõ nhưng giờ tôi đã hiểu được một chút rồi".
"Còn nhớ tôi đã từng nói ông nội cậu chính là người đã chết được phục sinh không?"
Mặc dù giọng Tam Thanh nghe yếu ớt nhưng tôi vẫn nghe được rõ.
Nghe Tam Thanh nhắc lại chuyện ông nội tôi chính là người chết được hồi sinh, trong lòng tôi như dậy sóng, khó lòng mà chấp nhận được.
Tôi không nói gì nữa mà chỉ khẽ gật đầu.
"Nhà họ Uy có lẽ trong lúc bố trận huyết tế Trương gia thôn đã phát hiện ra phương thức hồi sinh của ông nội cậu.
Chỉ là, bọn chúng còn chưa thực hiện được thành công mà thôi.
Cháu trai, cố gắng nhớ lại xem trên người ông cậu khi đó có điểm nào bất thường không?"
Nghe xong câu hỏi của Tam Thanh, tôi cơ hồ đã hiểu sư thúc đang muốn nói gì.
Theo quẻ tượng đã gieo trước đó, ông nội tôi sau khi hồi sinh đã sống thêm hơn mười