Vì vậy tôi không hề phản bác lời nói của Tam Thanh.
Nhưng tôi mơ hồ cảm thấy ông Tôn không hề đơn giản như bề ngoài nhìn thấy.
Lúc còn trong động của cổ thi, từ lời nói và hành động của ông ấy khiến tôi luôn cảm thấy dường như ông ấy biết nội tình liên quan tới cổ thi này, hơn nữa lần, mục đích lần này gọi chúng tôi tới là để khiến tôi đánh thức cổ thi kia.
Tôi không khỏi cảm thấy nghi ngờ, chuyện mà đến cả Uy Chấn Tử còn không giải quyết được thì sao ông Tôn đi cùng lại có thể biết tiến lùi đúng lúc như thế?
Tôi đang thầm suy đoán thì đột nhiên có người gõ cửa phòng.
Tôi và Tam Thanh đồng thời cảnh giác nhìn về phía cửa.
“Giờ này mà còn ai tới gõ cửa phòng chúng ta thế?”
Trong Ma thành này, hai chúng tôi không có người thân, đương nhiên sẽ không thể có người tới tìm chúng tôi được.
“Lẽ nào là sư phụ sao?”
Tôi kinh ngạc, sau đó là vui mừng, người biết chúng tôi ở đây cũng chỉ có ông Tôn mà thôi!
Đúng là nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo tới.
Nhưng tôi đã trợn tròn mắt khi mở cửa ra.
“Uy Tinh?”
Nhìn cô gái xinh đẹp đứng trước mặt, tôi cảm thấy không hiểu rồi vô thức nhìn về phía sau cô ta.
“Không cần nhìn Trương Ly, tôi tới