“sống sót?”. sở như mộng lẩm bẩm nói.
Từ lời nói của thượng cổ chi linh, hắn suy đoán ra rất nhiều thứ. nhưng là hắn khó hiểu hỏi.
“trước kia… hắn từng gặp qua… cái chết sao? ý ta là, hắn từng muốn từ bỏ cuộc sống?”.
Thượng cổ chi linh liếc hắn một cái, sau đó khẽ lắc đầu nói.
“không hẳn là như vậy, hắn muốn sống sót, nhưng là đối mặt với cái chết, hắn rất bình thản. giống như không có thứ gì khiến hắn có thể lưu luyến, ta cũng không hiểu vì cái gì. ta không hiểu được hắn, nhân loại tư tưởng quá mức khó hiểu”.
Sở như mộng hơi chút sửng sốt, ánh mắt khẽ khép lại, trong đầu không ngừng hiện lên suy nghĩ.
Lạc cảnh thiên, rốt cuộc ham muốn cái gì? thứ gì có thể khiến hắn vực dậy ý chí sống sót? hắn trải qua cái gì mà đối mặt với cái chết lại như thế thoải mái?.
Hàng loạt vấn đề từ trong đầu sở như mộng nổi lên.
“đừng nghĩ nhiều vô ích. ngươi rất thông minh, ngươi hẳn là có thể đoán được thứ quan trọng nhất đối với hắn là cái gì chứ?”. thượng cổ chi linh cắt đứt dòng suy nghĩ của sở như mộng.
“nếu như không lầm mà nói, người như hắn, hẳn là rất chú trọng người bên cạnh”. sở như mộng nhíu mày nói.
“ngươi bên cạnh? ngươi chắc chắn chứ?”. thượng cổ chi linh hơi giật mình hỏi.
Kỳ thực nó phản ứng như vậy rất bình thường, nó sinh ra liền là một thân một mình, thiên sinh đại dưỡng. nó hiểu được rất nhiều thứ, điều duy nhất nó không hiểu chính là - tình cảm.
Cho nên đối với lời nói của sở như mộng, nó khá là kinh ngạc.
Sở như mộng nháy mắt liền nhìn ra thượng cổ chi linh ý nghĩ.
“tuy nhiên không biết ngươi là chủng tộc gì, nhưng là ngươi không phải nhân loại, cũng không phải yêu tộc. ngươi không hiểu được ý nghĩ của chúng ta”.
“đúng thế, ta còn thật không hiểu. ngươi bên cạnh có tác dụng gì? ta từ khi sinh ra, những người ta gặp, nhân loại cũng được, chủng tộc khác cũng thế. tất cả đều muốn giết ta, lúc trước ta có gặp một người, là một tên titan, ban đầu hắn đối với ta rất tốt, ta còn cho rằng người bạn của ta xuất hiện. nhưng là sau đó ta phát hiện, hắn là muốn giết ta. cho nên, ta cũng thật không hiểu, người bên cạnh ngươi đối với ngươi lại có tác dụng gì?”. thượng cổ chi linh lạnh nhạt nói.
Sở như mộng:…
Ngươi rốt cuộc trải qua cái gì?.
Vừa sinh ra liền có người muốn giết ngươi? ngươi thế nào sống tới bây giờ?.
Hắn cũng không dám nghĩ tiếp, dám chắc phía sau là một cuộc gió tanh mưa máu. dù sao có thể mang theo hắn trong nháy mắt từ tâm nguyệt thành đến vùng hoang dã, thực lực kinh khủng thế nào không cần nghĩ cũng biết.
“nhân loại… hoặc nói đúng hơn là, người như lạc cảnh thiên rất coi trọng người bên cạnh. không phải vì người bên cạnh hắn cỡ nào ưu tú, cũng không phải có thể làm gì cho hắn. mà là đây là tín niệm. nhân loại là động vật kỳ quái, dù cho thực lực thấp kém thế nào đi nữa, chỉ cần có tín niệm, thì nhất định sẽ dùng tất cả mọi thứ, bao quát tính mạng của mình đi làm”.
“như ngươi nói, hắn đối với cái chết đối xử rất nhạt, nhưng là ngươi không thấy được, trước đó đối mặt với cấp ba ma thú, gần như là vô địch tồn tại. nhưng vì để cho muội muội hắn sống sót, hắn đánh cuộc mạng sống của mình. đây chính là tín niệm”. sở như mộng nói.
“nói như vậy, ngươi là muốn ta đem muội muội hắn tới?”. thượng cổ chi linh ngẩn ra hỏi.
Thực sự thì nó cũng không quá hiểu được lời nói của sở như mộng.
Sở như mộng khẽ lắc đầu.
“hắn có thể nghe thấy được lời ta nói sao?”.
“có thể”.
“vậy là tốt rồi”.
Sở như mộng khẽ gật đầu, sau đó đi tới chỗ lạc cảnh thiên đang nằm.
“lạc cảnh thiên”.
“lạc cảnh thiên”.
Lạc cảnh thiên lúc này đang ôm đầu quằn quại trên đất, hắn ý thức rất mơ hồ. hắn chỉ cảm thấy được cơn đau như muốn đem đầu hắn xé ra, loại đau đớn này giống như từ linh hồn phát ra, thống khổ khiến người vô lực giãy dụa.
Hắn cảm giác, bản thân ý thức đã dần tan rã.
Chỉ là ngay lúc này, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
“lạc cảnh thiên”.
“nghe được lời ta nói sao?”.
“ngươi nhất định phải kiên trì, ngươi nếu chết, cha mẹ ngươi sẽ thế nào? muội muội ngươi sẽ thế nào?”.
Bên tai vang vọng lấy âm thanh, lạc cảnh thiên ý chí đã không còn phán định được đó là người nào.
“ngươi cho rằng cứu nàng liền xong chuyện? ngươi biết hiện tại nàng thế nào sao?”.
“ngươi biết tình cảnh gia tộc của ngươi lúc này thế nào sao?”.
“gia tộc ngươi bị người bao vây, muội muội ngươi bị người bức ép. ngươi chẳng lẽ không quan tâm tới họ? ngươi xứng đáng làm con sao? ngươi xứng với cha mẹ ngươi sao?”.
“bách thiện hiếu làm đầu, ngươi đã trả hiếu cho cha mẹ ngươi chưa? muội muội ngươi vì ngươi khóc vô cùng thương tâm. tự hỏi mình, ngươi có xứng đáng với họ sao? ngươi dựa vào cái gì buông tha cho sự sống?”.
“kiên trì, cho ta tiếp tục kiên trì. ngươi phải sống. ngươi chết, ai tới thủ hộ gia tộc ngươi? ai tới thủ hộ muội muội ngươi”.
Lạc cảnh thiên bên tai không