Thế Giới Hoàn Mỹ

Thần Dũng Phục Bằng


trước sau

Kim Sí Bằng Điểu lao vút xuống, móng vuốt sắc bén sáng loáng chộp tới, gây nên từng trận gió rít khiến cả đám xung quanh hít thở không thông.

Đừng nói chi thân thể con người mà ngay cả sắt đá cứng rắn, một đỉnh núi cũng có thể nát vụn dưới móng vuốt vàng óng, lớn đến khiếp người kia.

Mái tóc đen nhánh của Tiểu Bất Điểm bay phần phật sau đầu, hoàn toàn không bị tác động bởi kình phong. Nó nheo mắt, giẫm lên Toan Nghê Bảo Kính, phóng thẳng lên trời.

"Đương."

Tiểu Bất Điểm lấy nắm đấm ngạnh kháng trực tiếp với trảo, các loại phù văn giữa hai bên liên tục xuất hiện, ánh sáng bùng nổ lóa mắt, như một tòa núi lửa đang phun trào dữ dội.

Đây là so đấu năng lực phù văn, cũng là so đấu thân thể! Lực lượng hai bên tương đương dẫn đến kết quả bất phân thắng bại, cả hai bay ngược ra ngoài.

Kim Sí Bằng Điểu thắng trên thành tựu phù văn, một khi phóng xuất tất có ánh sáng màu vàng ngợp trời, tiếng vang ầm ầm. Còn Tiểu Bất Điểm thắng trên phương diện thân thể, gần như bất diệt, có thể sánh với Hung thú Thuần Huyết Thiên Giai khi còn nhỏ.

Vừa mới tách ra Kim Sí Bằng Điểu liền lượn vòng lại, khí thế càng tăng. Cả thân thể nó đều phủ phù văn vàng óng, từng chiếc lông chim giống như được đúc bằng vàng, cực kỳ hấp dẫn. Đúng lúc này, biến cố thình lình xuất hiện ...

"Xoạt, xoạt, xoạt..."

Toàn bộ nơi đây tràn ngập ánh vàng! Bằng Điểu hóa thành một cơn lốc, lao xuống. Linh vũ toàn thân nó đựng đứng, có không ít chiếc thoát ly thân thể bắn thẳng xuống dưới.

Mỗi một chiếc linh vũ đều dài mấy thước, như một cây lao vàng rực, xé gió lao vút đi, cực kỳ kinh khủng!

Tiểu Bất Điểm giật mình, liền vung hai tay lên, một vầng trăng bạc xuất hiện. Ở giữa vầng trăng có cung điện, có cổ thụ, còn có một con Thanh Thiên Bằng phóng xuất thần quang, tản ra phía trước.

Như vẫn chưa đủ, hai tay nó tiếp tục lóe sáng, thi triển phù văn liên tục, một vầng rồi lại một vầng thần nguyệt bay ra. Phía trước mặt Tiểu Bất Điểm hoàn toàn bị ánh bạc che kín, khắp bầu trời đều là ánh trăng, cực kỳ đẹp mắt.

Hơn nữa mỗi một vầng trăng đều liên tục xoay tròn, hai cái hợp một. Cho đến khi vầng trăng dày như một cái thớt thì bắt đầu nghiền ép những mũi tên màu vàng.

Từng hồi âm thanh "răng rắc" truyền ra. Có một số linh vũ bị bẻ gãy nhưng cũng có một số xuyên qua được thớt bạc, lao thẳng đến Tiểu Bất Điểm nhưng lại bị nó dùng tay không đỡ lấy, tao thành những tiếng leng keng thanh thúy.

Nếu đổi lại là kẻ khác căn bản không có khả năng ứng phó tình huống này, cho dù có kích thước bằng cả Bạo Viên đi chăng nữa cũng chắc chắn bị xuyên thủng, biến thành một con nhím. Thế nhưng Tiểu Bất Điểm lại có thể hóa giải đại kiếp này.

Bằng Điểu rít dài, cực kỳ không cam lòng. Kim vũ đầy trời bị triệu hồi, toàn bộ bao phủ thân thể nó một lần nữa.

"Con gà kia, xong chưa? Giờ xem ta!" Luôn luôn bị Kim Bằng chủ động công kích, Tiểu Bất Điểm tức giận bực mình. Nó đạp lên Toan Nghê Bảo Kính, bay thẳng lên cao.

Tay trái Tiểu Bất Điểm xuất hiện một vầng trăng bạc, tay phải xuất hiện một mảng lớn sấm sét. Sau khi được dung hợp chúng lập tức thay đổi, một vầng trăng bạc nay hóa trăng vàng, ở giữa còn có Thái Cổ Ma Cầm hót vang.

"Ầm."

Đây là loại bảo thuật hỗn hợp và được chồng điệp lên nhau. Biển sấm màu vàng sôi trào, ngưng tụ thành một quả cầu sấm sét, giao hòa cùng với trăng bạc. Bên trong quả cầu có một con Thiên Bằng màu vàng, lao về phía trước tiêu diệt hết thảy.

Bằng Điểu tức khắc phẫn nộ. Ma cầm bên trong lôi cầu cực kỳ tương tự nó thế mà lại trở thành lợi khí công kích nó. Nó lập tức giương cánh bay cao, thân thể phát sáng rồi liền hóa thành một mũi nhọn lao vụt xuống.

"Hống!"

Kim Bằng rít dài, vậy mà chấn động non sông, cứ như nó không phải là chim vậy! Vô tận phù văn màu vàng đan xen với nó, tạo thành một thanh thần kiếm màu vàng, sắc bén không gì sánh được, hào quang rực trời.

Đây là bảo thuật của nó, đại biểu cho sự sắc bén cường thế, không gì không thể phá, khiến vạn vật sụp đổ!

Trên thực tế Bằng Điểu thuần huyết đúng là vậy, được xưng thiên thần, với Thái Cổ xưng vương, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, căn bản khó gặp đối thủ.

Thần kiếm phát quang, sức nóng kinh người, như đang thiêu đốt kiếm thể lao về phía trước. Ánh sáng lóa mắt, hư không rung động, phảng phất như bị xé rách!

"Choeng!"

Vầng trăng bùng nổ, điện mang đan dệt vào nhau, nhờ lực phòng ngự kinh người nên khi thần kiếm đụng vào tạo thành âm thanh leng keng vang dội.

Nếu gần đây tu vi Tiểu Bất Điểm không tiến bộ vượt bậc, thực lực tăng vọt công thêm lý giải phù văn càng thêm sâu sắc, không ngừng diễn hóa rồi dung hợp hai loại bảo thuật thì phân nửa không cách nào đối kháng thần kiếm.

Dù sao đối phuong cũng đến từ một gia tộc cổ lão, truyền thừa bảo thuật kinh người, thiên hạ hiếm thấy, mà cái Tiểu Bất Điểm thiếu chính là nội tình truyền thừa này. Nó chỉ biết dựa vào chính mình, từ từ ngộ ra bảo thuật từ Thanh Lân Ưng và Toan Nghê Bảo Cốt.

Song chính mình từ từ lĩnh ngộ như vậy thì chắc chắn lý giải sẽ rất sâu sắc. Tự bản thâm thăm dò, tìm hiểu từng chút một như vậy thì tương lai mới có lợi cho Tiểu Bất Điểm.

"Thương!"

Thần kiếm màu vàng chém tới, không gì không phá được nên lôi cầu dung hợp với thần nguyệt cũng từ từ nứt ra. Nhưng cũng chính vì vậy mới càng đánh sợ! Đó là lôi cầu triệt để bùng nổ!

"Ầm!"

Phù văn màu vàng tràn ngập, lôi điện lan ra như sóng vỡ bờ, từ trong lôi cầu tuôn ra đầy trời!

Thần kiếm rạn nứt, phát ra tiếng vang răng rắc.

Hơn thế nữa, Thái Cổ Ma Cầm dựng dục trên thần nguyệt lúc trước toàn thân đều là linh vũ màu xanh giờ được nhuộm vàng, giang cánh lao ra, không ngừng biến lớn.

"Răng rắc."

Lợi trảo của Thanh Thiên Bằng này đánh gãy thần kiếm màu vàng, sau đó lao xuống Kim Sí Bằng Điểu. Hai con vật có thể hình tương tự, đều truyền ra ba động kinh khủng.

Bằng Điểu nổi giận, đây thật sự là điều nhục nhã đối với nó! Nó không ngờ rằng Tiểu Bất Điểm lại thi triển loại bảo thuật này, hóa thành hình dạng gần giống nó, chỉ khác một điều là đôi mắt vàng óng sắc hơn mà thôi.

"Soạt."

Nó há mồm, phun ra Thiên Hỏa màu vàng giao phong cùng Thanh Thiên Bằng. Trên bầu trời nhất thời xuất hiện một cơn lốc đáng sợ do hai con vật giao đấu mà thành.

"Ầm!"

Cuối cùng, sau khi thần quang tiêu thất, trời đất thanh tĩnh, hết thảy bảo thuật đều biến mất.

Kim Sí Bằng Điểu bễ nghễ bay lượn trên trời cao, tuy có một ít linh vũ rơi xuống nhưng quang mang không giảm.

Tiểu Bất Điểm thì đứng thẳng trên bảo kính , vẻ mặt nghiêm túc. Quả nhiên gặp phải kình địch, chiến đấu đến lúc này còn chưa phân thắng bại, lát sau ắt hẳn là một trận ác chiến.

"Giết! "

Song phương hầu như quát lên cùng lúc, lại lao vào nhau lần thứ hai.

Con ngươi đáng sợ của Kim Sí Bằng Điểu hóa thành hai vòng xoáy màu vàng, muốn nuốt lấy Tinh Khí Thần của Tiểu Bất Điểm. Đồng thời hai cánh nó vỗ mạnh, kim quang càng tăng lên, giống như đôi bàn tay đánh tới khiến đất đá bên dưới nứt ra.

Đại Bằng thần lực cái thế, trong thời kỳ Thái Cổ từng quét ngang chư thần, khó gặp đối thủ, ngạo nghễ mà đi.

Tiểu Bất Điểm nổi bão, nhãn thần lóe sáng, dùng song chưởng đón đòn. Tuy nó vận dụng phù văn phổ thông trong Nguyên Thủy Chân Giải nhưng lại hiểu được chân lý nên chưởng lực kinh thiên.

"Ầm ầm." Hai bên va chạm, kịch chiến trên trời cao khiến mây bay tán loạn.

Một hồi long tranh hổ đấu, máu tươi chảy ròng, kim vũ tan tác. Hai người đều bị thương nhưng chiến đấu lại càng thêm hung mãnh, kịch liệt, không màng sống chết mà triền đấu cùng một chỗ.

"Xoạt. "

Móng vuốt vàng kim to lớn cào xuống, Tiểu Bất Điểm né tránh, sau đó mượn thế nhảy lên trên móng vuốt của Đại Bằng xuất kích thẳng bụng nó. Chưởng đao như cầu vồng vọt đến, cực kỳ sắc bén.

"Phốc."

Đại Bằng bị thương, máu tươi phun trào. Nó rít lên giận dữ, cả người phát sáng, phù văn hiển hiện đầy trời, nhất là nơi bụng lại càng như trở thành đại dương màu vàng. "Oanh" một tiếng, Tiểu Bất Điểm liền bị đánh bay, khóe miệng rỉ máu.

Trận chiến này không thể lùi bước, chỉ có thể phân rõ sinh tử. Nếu như bỏ chạy sợ rằng lòng tin cả hai sẽ bị đả kích không nhỏ, tương lai rất khó thoát khỏi bóng ma.

Đại chiến liên tục được duy trì, hai luồng ánh sáng không ngừng va chạm, bảo thuật hiển hiện, thân thể đối kháng nhau. Đây là một tràng đại chiến như chứng minh ta vô địch, chiến đến điên cuồng, máu tươi đổ ròng ròng.

Thời gian trôi qua, hai người chiến đấu tối thiểu cũng mấy trăm hiệp. Ai cũng đều trọng thương thế nhưng lại cố gắng kiên trì chứ để khí thế yếu đi thì nhất định bại vong.

Kim Sí Đại Bằng liên tiếp tấn công hết sức, cả người bắt đầu cháy hừng hực, có máu vàng nhạt chảy xuống thế nhưng càng đánh nó lại càng hăng, hầu như áp được Tiểu Bất Điểm.

Bọn chúng đánh từ trên trời cho rơi xuống mặt đất, lại từ mặt đất đào hố đánh tiếp, sau cùng mới bay lên trời cao lần nữa. Bằng Điểu chiếm thượng phong, vết thương trên người Tiểu Bất Điểm tăng thêm rất nhiều. Nghiêm trọng nhất là một kích vừa nãy, lợi trảo vàng kim tấn công vào bụng Tiểu Bất Điểm, máu tươi bắn ra, ruột non ruột già gần như lộ ra - thiếu chút nữa đã xé nát bụng nó.

May mắn thân thể Tiểu Bất Điểm kinh người! Nó hít sâu hít sâu một hơi, thần hi vận chuyển, vết thương nhanh chóng khép kín, không còn chảy máu.

Chiến đấu kịch liệt đến cùng, cả hai đều mệt không thở nổi. Nhất là Kim Sí Bằng Điểu, phù văn nó hóa ra không còn sáng bóng như ngọc, tốc độ cũng không còn nhanh như trước.

Chính vào giờ khắc này, Tiểu Bất Điểm bùng lên; cả người nó kim quang lập lòe, khống chế lôi điện phóng lên cao đánh Kim Sí Bằng Điểu.

"Ta nhịn ngươi nãy giờ rồi, kết thúc đi!"

Tuy rằng nó cũng rất mệt mỏi, phù văn không mãnh liệt như trước đây nữa thế nhưng thân thể lại cường đại vô song. Đây cũng chính là ưu điểm của nó, từ đầu đến cuối không thay đổi.

Mà phù văn lại là ưu điểm của Kim Sí Bằng Điểu, đến bây giờ đã suy yếu rồi. Tiểu Bất Điểm bùng nổ lúc này tất nhiên là đòn chí mạng.

Lúc này đây, Tiểu Bất Điểm bắt được hoàng kim lợi trảo của Bằng Điểu rồi leo lên, tấn công thẳng vào vị trí đã công kích lúc trước trên bụng nó.

"Ầm."

Máu tươi phun trào, Bằng Điểu rít gào vì thương thế rất nặng. Bụng của nó bị đánh thành một lỗ máu, linh vũ vàng kim bay tán loạn. Kim quang trên người nó lại bừng sáng lần thứ hai, trùng kích Tiểu Bất Điểm, muốn đánh bay Tiểu Bất Điểm đi.

Tiểu Bất Điểm nắm linh vũ của nó, nắm từng cái mà nhảy lên, đến khi bật người lên
cao nó đã ngồi trên lưng Bằng, thôi động bảo thuật cường đại mà giết!

Bằng Điểu màu vàng rít gào, cả người phát sáng, phù văn cổ lão lần lượt xuất hiện bao phủ toàn thân, muốn luyện hóa Tiểu Bất Điểm.

Tiểu Bất Điểm tất nhiên cũng dốc hết sức, vận dụng hết thảy lực lượng đối kháng, sau đó đánh mạnh lên lưng Kim Bằng. Lúc này cả hai đều phát sáng, phù văn đối kháng, thân thể đổ máu!

Phía dưới, tất cả Thái Cổ Di Chủng đều chấn động, thật không ngờ cuộc chiến lại diễn biến đến trình độ này, kịch liệt đến đáng sợ. Nếu là chúng nó thì chắc đã bại, chết mất xác từ lâu rồi.

"Giết!"

Tiểu Bất Điểm hung hãn không gì sánh được! Tuy bị phù văn màu vàng kim áp chế đến mức ho khan, thế nhưng lại ôm lấy cổ Bằng Điểu, song chưởng vỗ mạnh, xém chút đã làm cổ Bằng Điểu đứt lìa.

"Ầm" một tiếng, phù văn màu vàng kim xông lên, từng chiếc linh vũ đựng đứng thủ hộ thân thể Bằng Điểu, không cho Tiểu Bất Điểm công kích cổ.

"Nát cho ta!" Tiểu Bất Điểm rống to hơn, cấp tốc nắm tay thành quyền đánh xuống đầu Bằng Điểu, muốn một kích giết chết!

"Luyện hóa!" Bằng Điểu cố gắng rống to hơn, phù văn khắp trời đan vào nhau rồi ngưng tụ, toàn bộ bao vây Tiểu Bất Điểm nơi đầu và cổ, muốn luyện hóa hết nó.

"Phanh" "phanh" . . .

Tiểu Bất Điểm huy động nắm tay, đấm thùm thụp vào cái đầu vàng chóe kia, mỗi đấm đều nặng vạn cân, có thể phá núi chẻ sông.

Đầu Bằng Điểu phát sáng, lấy phù văn thủ hộ. Đại lượng phù văn màu vàng kim vọt tới bao vây Tiểu Bất Điểm, điên cuồng trấn áp, quyết tâm luyện hóa.

So đấu theo kiểu này chính là xem ai có thể kiên trì đến cùng và điên cuồng tấn công. Nếu một bên lộ ta dấu hiệu thất bại thì cũng tương đương bỏ mình.

"Ầm!"

Không cần phải nói, thân thể Tiểu Bất Điểm vô song, càng đánh càng hăng. Bằng Điểu thì ngược lại, đã muốn chịu không nổi, đại chiến hơn tám trăm hơn tám trăm hiệp, sức cùng lực kiệt, phù văn từ từ lu mờ.

"Ta muốn ăn gà hấp cách thủy!" Tiểu Bất Điểm rống giận, lực tay càng lúc càng mạnh nện lên màn sáng; chấn cho Kim Bằng ho ra cả bụm máu, thân thể lay động kịch liệt, sắp không kiên trì nổi nữa.

Bên dưới, tất cả Thái Cổ Di Chủng đều khiếp sợ: Thiếu niên nhân tộc này rốt cuộc có lai lịch gì mà thân thể lại mạnh mẽ như vậy? Bằng Điểu bán huyết, thêm cảnh giới cao hơn cũng không phải là đối thủ, thật là đáng sợ!

"Phanh."

Một đấm tiếp theo, thân thể khổng lồ của Bằng Điểu lay động, phun ra cả ngụm máu lớn, sắp rơi từ trên trời xuống.

Nó biết nó thất bại, không phải đối thủ của Tiểu Bất Điểm nên ngửa mặt lên trời rít gào. Bảo Cụ đang quyết đấu trên vòm trời phát sáng, cùng nhau lao xuống.

Đoạn Kiếm, Kim Ô Sí, Nguyên Từ Phong vẫn còn đang quấn lấy nhau, quang mang hừng hực, cực kỳ kinh người.

"Đến đây, chém chết nó!" Kim Bằng gầm lên.

Nguyên Từ Phong và Bằng Điểu gần như huyết nhục tương liên vì đã tế luyện vài chục năm, mà Kim Ô Sí cũng đã nằm trong tay vài ngày nên khi hắn gọi cả hai đều trở về.

Tiểu Bất Điểm chẳng sợ! Đoạn Kiếm có cũng đã mấy ngày, hơn nữa tế luyện mấy ngày ở sườn dốc kia nên có thể nghênh địch, chẳng ngại chi.

"Ầm."

Hỏa quang ngập trời, Kim Ô Sí bộc phát lực lượng cường đại. Nguyên Từ Phong cũng bạo động, khuấy động hư không.

Nhưng đúng vào lúc này Đoạn Kiếm cũng xảy ra dị biến, phát ra tiếng boong boong, tựa hồ như bị áp bức mà thức tỉnh, gỉ sắt bong ra từng mảng lớn, uy thế lập tức cường thịnh hơn nhiều.

Điều này khiến Kim Bằng sợ hãi, hai cái Bảo Cụ của nó không địch lại mà tựa hồ Đoạn Kiếm còn chưa dùng hết sức vì trên thân nó còn có gỉ sắt, nếu mà tróc ra hết thì sẽ kinh khủng đến mức nào?

"Trấn áp!"

Kim Bằng sợ hãi, không ham chiến nữa, dù cho có bóng ma xuất hiện thì cũng còn hơn bị chết nơi đây. Nó triệu hoán hai Bảo Cụ chiến đấu với Tiểu Bất Điểm, còn bản thân thì bỏ chạy.

Trong thời kỳ Thái Cổ, Kim Sí Đại Bằng giương cánh liền có thể xé rách hư không, xẹt qua Ngân Hà, tốc độ không tưởng, ít ai sánh bằng.

Chỉ cần nó có cơ hội giương cánh lăng không tuyệt đối có thể cấp tốc trốn đi, thiếu niên nhân tộc không thể đuổi kịp.

Hỏa quang ngập trời sà xuống nhưng lại bị Đoạn Kiếm chấn văng, khó có thể thương tổn Tiểu Bất Điểm. Uy lực của cây kiếm này càng phát ra mãnh liệt, kiếm khí như biển.

Thế nhưng ai cũng không chú ý tới một điều, khi Đoạn Kiếm, Nguyên Từ Phong, Kim Ô Sí chiến đấu kịch liệt đã kinh động một đồ vật khác.

Trên tóc Tiểu Bất Điểm, tiểu tháp không đầy đủ cao một tấc, trong suốt sáng bóng như từ Dương Chi Ngọc điêu khắc thành, mỹ lệ không gì sánh được kia phát ra ánh sáng mờ ảo, lặng yên nuốt lấy tinh hỏa, kiếm khí, nguyên từ quang.

Khắp xung quanh nơi đây đều bị một luồng ánh sáng chóa mắt chiếu rọi nên Tiểu Bất Điểm hay Bằng Điểu gần trong gang tấc cũng không chú ý đến.

Nhưng ba món Bảo Cụ lại phát hiện ra. Kim Ô Sí tựa hồ chấn kinh, phát giác dị thường nên khẽ run, hóa thành một luồng hỏa quang bay thẳng lên trời, lao vút đi.

"Cái gì ?!!!" Tất cả mọi người đều khiếp sợ, món thượng cổ pháp khí này lại bỏ chạy, nháy mắt liền biến mất ở cuối chân trời.

"Bảo bối của ta!" Lòng Tiểu Bất Điểm đau muốn chết.

Trong lúc đó, Nguyên Từ Phong cũng nhẹ nhàng quay đầu, muốn bỏ chạy.

Kim Sí Đại Bằng khiếp sợ: Tại sao lại như vậy? Bảo Cụ của mình lại thoát khỏi khống chế mà bỏ chạy, nhất là Kim Ô Sí mới kiếm được kia, nó chạy rồi thì khó mà thu hồi!

"Đừng đi a!" Tiểu Bất Điểm rống giận, thôi động Đoạn Kiếm bổ một chém về phía Nguyên Từ Phong. Một món Bảo Cụ chạy rồi thì thôi đành vậy thế nhưng nếu cái còn lại cũng chạy thì chắc khóc luôn.

Nhưng có một chuyện nó quên béng đi mất chính là Đoạn Kiếm vừa mới tróc một mảng gỉ sắt lớn nên uy lực tăng vọt, đủ để áp chế cả hai Bảo Cụ của đối phương, mà hiện tại nó lại toàn lực chém tới, lực phá hoại rợn người.

"Răng rắc."

Nguyên Từ Phong bị chém nổ tung ngay tức khắp, quang mang tán loạn, phân ra thành hơn mười khối rơi lộp bộp xuống đất.

"Trời ơi, tức chết mất, đau lòng quá đi!" Hai mắt Tiểu Bất Điểm phún lửa: Đây là Bảo Cụ tốt cỡ nào cơ chứ, cứ như vậy mà bị hủy rồi; lòng đau tâm đau, thương tiếc cùng cực.

Bằng Điểu so với nó thì lại càng đau lòng hơn, tức đến nỗi ho ra máu. Thế nhưng nó vẫn chưa mất lý trí, thừa dịp Tiểu Bất Điểm phẫn nộ liền tích súc lực lượng, chợt bùng lên. Cả người nó phát sáng, đánh bay Tiểu Bất Điểm, sau đó giang cánh muốn phá không rời đi.

"Gà hầm cách thủy lại muốn chạy!" Tiểu Bất Điểm kêu to, Kim Ô Bảo Phiến sợ quá chạy mất sợ quá chạy mất, thêm Nguyên Từ Phong bị chém nát mà giờ còn để cho Kim Sí Bằng Điểu chạy thoát thì đúng là làm không công một hồi.

Đoạn Kiếm bay tới tay Tiểu Bất Điểm. Lúc này nó đã biết uy lực của kiếm nên cẩn thận khống chế, bổ ra một luồng kiếm quang rực rỡ, xé rách trời cao.

"Phốc."

Huyết quang tung tóe, thần điểu gào thét. Bị chém rụng một cánh nó liền rơi xuống mặt đất. Kết cục đã định!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện