Thế Giới Hoàn Mỹ

Thánh Chiến


trước sau

ui, nơi đây trở nên hỗn loạn, ánh mắt của thiếu niên Hải Tộc trở nên lạnh lẽo, hắn đã khôi phục lại tinh thần, thanh kích lớn màu vàng nắm chặt ở trong tay, hét lớn một tiếng, nhằm thẳng trong đám người.

"Bụp!"

Chiến kích vung lên, những cường giả xâm lấn bị chém thành bốn mảnh, cơ bản không phải là đối thủ.

"Đều chết hết cho ta!"

Trong cơn thịnh nộ, cả người hắn phát sáng, nhấn chìm cả thiên địa, cả người như là một vị Thần, không ai có thể ngăn cản, sóng biển màu vàng bao phủ thập phương, cuối cùng những tên hôi của đều nổ tung, chết oan chết uổng.

"Không được!" Đột nhiên hắn hét lớn, cảm thấy trên người thiếu thiếu thứ gì đó.

Phương xa, trong biển xanh, Thạch Hạo đứng đối diện với thiếu nữ, kiểm kê lại chiến lợi phẩm.

Một khối tàn cốt Côn Bằng và một miếng vảy hiện ra trước mắt, tuy rằng đã hư hại từ lâu, không có phù văn lưu chuyển thế nhưng giá trị vẫn vô cùng to lớn, muốn tiến vào hang ổ Côn Bằng thì đều cần đến những thứ này.

"Gia hỏa này mạnh mẽ thiệt, không cách nào trộm những thứ từ trong đầu của hắn, thế nhưng khiến cho hắn choáng vàng đầu óc nên cũng thuận lợi lấy một vài thứ từ trên người hắn, dù gì hắn cũng nhờ vào những thứ này thì mới có thể xem được phù văn trong hang ổ Côn Bằng." Thiếu nữ nói.

Sau đó, nàng chẳng khách khí mà cất đi toàn bộ, và nói với Thạch Hạo rằng nàng có thể tìm hiểu những thứ này, cho nên nó cũng không muốn tranh giành, chân thân của nàng vẫn chưa tới nên cần phải có những thứ này thì mới có thu hoạch được.

"Cái gì, đây không phải là chân thân của ngươi, ngươi là yêu quái phương nào, sao lại mạnh đến thế?" Hùng Hài Tử thật sự bị dọa cho chết khiếp.

"Dưỡng Linh, đã nghe qua chưa, đây chính là một Linh Thân được nuôi dưỡng từ một Động Thiên của ta, chân thân của ta bị một tên đáng ghét cuốn lấy, khó có thể tiến vào Hoang Vực." Nàng nói như vậy.

Thạch Hạo thật sự giật mình, cái bà mập này thật là mạnh, chẳng trách thân thể bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành mưa ánh sáng, đây cũng không phải là chân thân mà đã lợi hại đến như thế rồi!

"Vậy sao ngươi có thể ăn được vậy?"

"Cứ chờ lúc mình tới cảnh giới này thì sẽ rõ." Thiếu nữ lườm nó một cái.

Sau khi đầu óc của hậu nhân Hải Thần tỉnh táo lại, hắn ta giống như là một tên nộ thần, cầm trong tay thanh chiến kích, quét ngang cả vùng biển này, ai dám ngăn trở liền đại khai sát giới!

Bất quá, hắn vẫn không tài nào tìm thấy người trộm đồ của mình.

Những ngày sau, nơi đây xuất hiện hai tên trộm đồ, cướp sạch đồ của rất nhiều cường giả, có thể nói bọn họ vô cùng hung hăng, phàm là những ai có danh tiếng đều bị đến chào hỏi cả.

Bọn họ dùng Đả Thần
Thạch mở đường, trước tiên đánh cho bọn chúng choáng váng đầu óc rồi sau đó cướp sạch sẽ những thứ trên người, tiến hành Thánh Chiến.

Rất nhiều người chịu thiệt, nhưng cũng phải nhịn xuống, không ai dám truyền ra bên ngoài, bởi vì như thế quá mất mặt.

Không ít cường giả đều nín một bụng hỏa khí, âm thầm chịu đựng, hận không thể lập tức bắt lấy hai tên trộm này, rồi treo lên mà từ từ tra tấn, tiếp đến mới giết chết.

Trong lúc này, Thạch Hạo và thiếu nữ đang đi cướp đồ của một sinh linh rất đặc biệt, một lão giao màu xám, pháp lực kinh người, cực kỳ mạnh mẽ, suýt chút nữa đã thất thủ rồi.

Sau đó, trải qua những chứng cứ do những sinh linh khác miêu tả, bọn họ bất ngời biết được, có khả năng lão giao này chính là một Linh Thân của Tôn Giả.

Vậy mà lại đi cướp sạch của một Tôn Giả, chuyện này khiến cho Hùng Hài Tử hưng phấn thét dài, thế nhưng tên ma nữ kia lại vô cùng bình tĩnh, giống như đây chẳng phải là chuyện to tát gì.

"Haizz, ta phải đi rồi, xem ra không có duyên với bảo thuật Côn Bằng rồi, nếu không quay lại chắc chân thân của ta sẽ gặp nguy hiểm mất, tinh lực phân tán quá nhiều rồi."

Ngày hôm đó, thiếu nữ nói với Thạch Hạo, chuẩn bị hóa thành mưa ánh sáng rời đi.

Khoảng thời gian ở chung này, hai người kết hợp ngầm với nhau, áp bức những tên xấu, đánh lén, hợp tác với nhau vô cùng vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, hiện tại lại phải chia ly khiến cho Hùng Hài Tử cảm thấy chút không muốn.

"Hì hì, hữu duyên thì sẽ tương phùng." Thiếu nữ rất hào hiệp, cười hì hì rồi hóa thành một màn mưa ánh sáng, biến mất khỏi vùng biển này.

"Sau này gặp lại chúng ta cùng nhau đi Thái Cổ Thần Sơn, đi Hải Thần Đảo, cướp bóc sạch sẽ những nơi đó nhen." Hùng Hài Tử hô lớn.

Thời gian trôi qua rất nhanh, cứ như thế hai năm đã trôi qua rồi!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện