Vừa nghe qua, Lý Đằng Phong hốt hoảng lui lại thêm vài bước, anh ta thầm cảm thấy mình thật xui xẻo và ngu ngốc tự nhiên khi không mò vào hang cọp.
Một màn vừa rồi đã chứng tỏ Lý Đằng Phong không hề có một chút sức lực gì để phản kháng, bây giờ lại gặp đúng đầu sỏ thì càng dễ chết sớm.
- Ngươi đừng có sợ hãi giống như vậy nữa được không? Đồ chơi lúc nãy ta không phải cố ý làm ra để làm hại ngươi đâu.
Thân ảnh mờ ảo bất đắc dĩ giải thích.
- Không làm hại ta? Không nhờ ta tinh ý thì đã bỏ mạng ngay lúc nãy rồi, dám nói không cố ý!
Lý Đằng Phong trách móc.
- Thật sự những trò lúc nãy là ta để dành cho những kẻ khác, nếu lúc đó ngươi không tránh kịp thì ta đã giúp ngươi một tay rồi.
Vốn dĩ ta muốn dựa vào trận pháp vừa rồi để thu thập linh hồn dùng để hồi phục lại sức mạnh cho mình.
Tuy nhiên thứ đó là ta để dành cho những tên tu sĩ bình thường khác, đối với những người có thiên phú tốt như ngươi, ta làm sao nỡ xuống tay.
Thân ảnh mờ ảo cật lực giải thích, những lời y nói quả thật như vậy.
Ngay từ đầu, khi Lý Đằng Phong bước chân vào không gian này, thân ảnh đó đã phát hiện ra điểm đặc biệt của anh ta rồi.
Cho nên suốt cả quá trình sau đó đều do một tay thân ảnh mờ ảo kia sắp xếp, nếu không bây giờ Lý Đằng Phong làm gì còn đứng ở đây một cách bình an như thế.
Lý Đằng Phong vẫn như cũ, không nói không rằng luôn một mực nhìn chằm chằm vào thân ảnh mờ ảo của ông lão bằng một ánh mắt phán xét.
- Ngươi còn chưa chịu tin sao? Để ta nói hết ruột hết gan ra cho ngươi vậy.
Con yêu thú ngoài kia chính là tọa kỵ của ta, chính ta đã ra lệnh cho nó không được làm hại ngươi.
Còn pháp bảo bản mệnh mà ngươi muốn tìm chính là pháp bảo bản mệnh của ta.
Có phải ngươi đang tự hỏi sao ta lại mang bảo bối của mình tặng cho ngươi phải không?
Lão giả không chờ Lý Đằng Phong hồi đáp mà tiếp tục nói.
- Ta làm như vậy là vì thứ nhất đại nạn của ta cũng đã gần đến, không còn nhiều thời gian để sống.
Thứ hai, ta chết đi cũng được chẳng sao nhưng ta không muốn pháp bảo bản mệnh của mình cũng chết lặng trong không gian này.
Ta muốn nó phải nổi danh thiên hạ giống như khi ta vẫn còn tại thế.
Cho nên ta phải tìm cách để trao nó lại cho hậu thế, trùng hợp ngươi là người có thiên phú rất cao, vô cùng thích hợp để tiếp nhận pháp bảo của ta.
Nói xong, lão giả đứng trông chờ thái độ của Lý Đằng Phong, lão chưa thấy trường hợp nào mà đi truyền thừa bảo vật lại phải đi năn nỉ người nhận như thế này.
- Theo ta thấy mọi việc không đơn giản như thế này đâu, đúng không ông bác?
Lý Đằng Phong nhíu mài hỏi, tuy nhiên anh ta không phải cần hỏi cũng biết được vấn đề trong đây rồi.
Phàm trên đời này đâu ai cho không ai thứ gì, đạo lý đó Lý Đằng Phong luôn nằm lòng, anh ta dự đoán sẽ có ít nhất một điều kiện kèm theo.
- Tiểu tử, ngươi còn nhỏ tuổi mà lõi đời không kém cạnh gì mấy lão làng hết.
Đúng vậy, ta còn có một điều kiện kèm theo.
Chỉ cần ngươi đồng ý giúp ta việc này, ta không chỉ tặng cho ngươi pháp bảo mà còn dùng toàn bộ chút ít sức lực còn lại hỗ trợ ngươi để nó chấp nhận nhận chủ.
- Việc mà ta muốn ngươi giúp chính là nhận nuôi một con yêu thú mà mấy trăm năm trước ta đã nhặt được.
Ngươi đừng vội hoảng hốt, tuy con yêu thú đó đã mấy trăm tuổi nhưng nó vẫn giống như một con thú non, nói cách khác bây giờ nó giống như một đứa trẻ sơ sinh không hơn không kém.
Theo ta được biết linh hồn bản nguyên của nó đã bị phong ấn, cần phải có năng lượng hỗn độn cung cấp liên tục mỗi ngày trong vòng bốn mươi chín năm mới mong hồi phục như bình thường.
Nếu ta đoán không sai, ngươi đang mang trong mình nguồn năng lượng hỗn độn thuộc một trong những loại tinh khiết nhất.
- Việc ngươi cần làm là cho con yêu