Ăn lẩu xong, hai người mua 2 ly trà sữa rồi đi dạo phố. Lúc đi ngang qua nhà sách, Đồng Đồng đề nghị vào xem một chút, đôi mắt Kiều Huỳnh híp thành đường thẳng: “Cậu nhìn tớ giống như người sẽ đọc sách lắm sao?”
Đồng Đồng túm người đi vào: “Vậy thì cậu đi dạo với tớ, tớ muốn mua vài cuốn sách liên quan đến pháp luật.”
“Pháp luật?” Kiều Huỳnh cắn ống hút: “Sao cậu lại nghĩ đến chuyện mua sách này?”
Đồng Đồng đem chuyện phỏng vấn mấy ngày nay kể cho cô ấy nghe. Kiều Huỳnh nghe xong, tức giận đến phồng quai hàm lên, giống con cá nóc: “Đờ mờ*, thế giới này sao lại có loại người ghê tởm như vậy? Còn nữa, nếu cha mẹ cô bé có ở nhà, chắc cũng không đến mức xảy ra chuyện như vậy.”
[*đờ mờ: tiếng chửi thề, được nói tránh]
“Chính vì quá nghèo nên hai vợ chồng mới đi lên thành phố lớn làm công, muốn kiếm thật nhiều tiền cho con gái sau này dùng đến.” Đồng Đồng thở dài: “Kinh tế phát triển không cân bằng cũng là một trong những nguyên nhân. Những vùng nông thôn lân cận chúng ta nếu làm điểm du lịch hay nông trại gì đó còn có thể có thu nhập không tệ. Nhưng Ba Đường quá hẻo lánh, căn bản không ai muốn đi, bọn họ nếu không đi làm công, không có cách nào thay đổi vận mệnh.”
“Nhưng phán hai năm cũng nhẹ quá rồi!” Kiều Huỳnh lúc mới đầu cũng giống cô, căm giận bất bình: “ Loại người cặn bã này nên bị tiêu diệt, để tránh tai hoạ cho nhiều bạn nhỏ. Tại sao pháp luật lại không thể phán tử hình loại người này?”
“Không được.” Đồng Đồng lắc đầu: “Cân nhắc mức hình phạt là chuyện thật sự nghiêm túc và cẩn trọng. Giả sử như tội cố ý giết người và tội dâm loạn đều xử tử hình, như vậy những tên dâm loạn trẻ em hoặc phụ nữ, sau khi xong việc rất có thể sẽ giết người, kéo người ta cùng chết, dù sao cũng đều phạm vào tội chết, giết thêm một người thì có là gì.”
Kiều Huỳnh hút một hơi trà sữa, cân nhắc một lát: “Cũng đúng.”
“Haizzz, tóm lại, việc xem xét hình phạt rất phức tạp, nặng cũng không được, nhẹ cũng không được, cho nên tớ mới muốn mua sách về để xem.” Đồng Đồng lôi Kiều Huỳnh dọc theo từng hàng kệ sách đi tới, nhìn khắp nơi xem sách chuyên ngành pháp luật nằm chỗ nào.
Lúc đi qua một loạt kệ sách, nhìn thấy bên trong đám người đang đứng có một người đàn ông rất cao, mang mắt kính gọng mạ vàng, đang cúi đầu đọc sách, cô theo bản năng dừng chân lại: “Giáo sư Thẩm?”
Người đàn ông nghe tiếng gọi, chậm rãi khép quyển sách trong tay lại, hướng về phía có tiếng nói, lộ ra nụ cười: “Cô Đồng, thật trùng hợp.” Anh ta đi tới vài bước, đứng trước mặt Đồng Đồng.
Kiều Huỳnh kéo tay Đồng Đồng, đôi mắt và trái tim đều sắp nhảy ra ngoài, thấp giọng nói: “Ai vậy ai vậy?” Lớn lên cũng thật mẹ nó quá mặt người dạ thú rồi, vừa nhìn liền muốn bị anh ta chà đạp một phen.
Đồng Đồng chỉ vào anh ta nói: “Vị này chính là giáo sư Thẩm Kiến Sinh, chuyên gia tâm lý học và tình dục học, tiết mục lần trước của bọn tớ đã cùng hợp tác.” Sau đó lại chỉ chỉ cái người đang si ngốc bên cạnh: “Đây là Kiều Huỳnh, bạn thân của tôi, đang công tác ở kênh giải trí đài truyền hình thành phố.”
“Kiều tiểu thư, xin chào.” Thẩm Kiến Sinh vô cùng lịch thiệp đưa tay ra, Kiều Huỳnh lập tức vươn móng vuốt của mình tới, cười đến rung hoa loạn cành: “Giáo sư Thẩm, xin chào.”
Hai người bắt tay xong, Thẩm Kiến Sinh buông tay ra, nhìn về phía Đồng Đồng mỉm cười: “Sao Đồng tiểu thư lại ở đây? Các cô gái trẻ bây giờ rất ít khi đến hiệu sách.”
“Giáo sư Thẩm, anh cứ gọi tôi là tiểu Đồng được rồi.” Đồng Đồng ngượng ngùng mà gãi gãi đầu: “Tôi đến đây vì yêu cầu công việc, tiết mục kỳ này của chúng tôi là chuyên đề xâm hại trẻ em, có chút liên quan đến pháp luật tôi chưa hiểu rõ, cho nên muốn tìm sách chuyên ngành về nghiên cứu.”
“Vậy à?” Thẩm Kiến Sinh ngẩng đầu nhìn bốn phía, chỉ về một hướng: “Sách pháp luật ở bên kia.”
“Cảm ơn.” Đồng Đồng kéo Kiều Huỳnh: “Chúng tôi đi tìm sách trước.”
Thẩm Kiến Sinh gật đầu: “Nếu có vấn đề gì liên quan đến tâm lý học cần hỏi cứ trực tiếp tìm tôi, không cần khách khí.”
“Được.” Đồng Đồng vẫy vẫy tay: “Thẩm giáo sư, hẹn gặp sau.”
Thẩm Kiến Sinh nhìn cô mỉm cười: “Gặp sau.”
Trước khi đi, Đồng Đồng tinh mắt, liếc nhìn sách trên tay anh ta, mặt trên tất cả đều là tiếng Anh, xem ra là sách nước ngoài, phía trên có một chữ là s-u-r-g-e-r-y.
Surgery? Giải phẫu học???
*
Sau khi dạo phố cùng Kiều Huỳnh, Đồng Đồng về đến nhà, đọc sách vừa mới mua một lát, sau đó chuẩn bị ngủ. Trèo lên trên giường, cô ngồi dựa vào đầu giường, trên tủ bên cạnh đang đặt laptop của cô.
Cô nhìn máy tính, bỗng nhiên ý thức được sau khi đi làm, số lần cô vào facebook của Lục Trần Tây càng ngày càng ít.
Vội đến không có thời gian nhớ tới anh ấy.
Lấy máy tính qua, mở ra, trên vpn, vào facebook xem trạng thái của anh. Mới nhất là một bức ảnh, đăng vào ngày hôm trước, anh ngồi trên mặt đất cười xán lạn, trước mặt là mấy cái vali đang mở, bên trong nhét đầy vật dụng, câu viết đi kèm là: Chuẩn bị về nước!!! Ba dấu chấm than được in đậm nét.
Quả nhiên là phải về tới.
Suy nghĩ của Đồng Đồng quay lại quãng thời gian thật lâu trước đây. Lần đầu tiên nhìn thấy Lục Trần Tây, cô mới vừa mười sáu tuổi, học năm nhất*. Năm đó công ty của ba mẹ cô có buổi tiệc từ thiện, ba cô đưa cô và mẹ đến. Ba của Lục Trần Tây kinh doanh một nhà máy ô tô rất lớn, nên bọn họ cũng đi.
Cứ như vậy gặp nhau lần đầu tiên. Sau đó Lục Trần Tây chủ động xin số điện thoại của cô. Khi đó anh ta 19 tuổi, học năm nhất tại trường đại học danh tiếng nhất ở đây, biết Đồng Đồng không giỏi toán, thường xuyên tới giúp cô bổ túc miễn phí. Bổ tới bổ lui, cuối cùng bổ thành bạn bè.
Lúc Đồng Đồng được nghỉ, sẽ đến trường đại học xem anh ta chơi bóng rổ. Lục Trần Tây ở trường học rất được hoan nghênh, phú nhị đại, lớn lên rực rỡ như ánh mặt trời, đánh bóng rổ rất giỏi, chơi trong đội tuyển của trường cho nên luôn có một hàng dài nữ sinh theo đuôi phía sau anh.
Nhưng mà anh chỉ quan tâm đến Đồng Đồng. Mỗi lần chỉ cần có cô ngồi trên khán đài, sau khi đánh bóng vào rổ, anh sẽ không kiêng kị gì mà gửi cho cô một nụ hôn gió, thắng trận còn ôm cổ cô kiêu ngạo tuyên bố với mọi người cô là bạn gái của anh. Sân bóng nhiều người như vậy, cô chỉ có thể hai tai đỏ bừng rúc vào ngực anh.
Khi đó cô cũng rất thích Lục Trần Tây, cho nên thi đại học điền nguyện vọng cũng chọn trường của anh, bởi vì sau khi vào đại học có thể quang minh chính đại yêu đương, sẽ không bị cha mẹ thầy cô trách mắng vì tình cảm làm ảnh hưởng học tập.
Năm nhất đại học là thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt của cô và Lục Trần Tây. Khi đó anh ta năm 4, không có nhiều giờ lên lớp cho nên mỗi ngày đều đưa cô đi học. Hai người gần như mỗi ngày đều dính lấy nhau, buổi trưa cùng ăn cơm, buổi tối cùng học bài. Rất nhanh, không ít người khoa tin tức đều biết, chàng trai mỗi ngày đi theo cô gái nhỏ đi học, vừa cao vừa đẹp trai tên là Lục Trần Tây, còn cô gái nhỏ xinh xắn kia là Đồng Đồng.
Lục Trần Tây khi đó rất xuất sắc, cho nên cũng không phải là không có người nào dám cạy góc tường nhà cô. Trong sáng ngoài tối, cô biết hay không biết, đều rất nhiều. Nhưng Lục Trần Tây không dao động, nói với anh em tốt sẽ vì cô giữ thân như ngọc. Cho nên khi đó, Đồng Đồng cảm thấy, đời này của cô đã định là cùng với Lục Trần Tây, không gì