Chu Hạc tâm tình rối như tơ vò, cậu cũng không biết cậu đã về nhà bằng cách nào, cơ thể mệt mỏi nằm lên giường lớn.
Tâm lý trốn tránh khiến cậu chỉ muốn ngủ một giấc, ngủ đi sẽ quên hết phiền muộn.
Đây chắc hẳn là quả báo của cậu, thích cùng lúc hai người, nhận lấy hậu quả cũng là điều đương nhiên.
Trong căn phòng ký túc xá của Chu Hạc ở bệnh viện xuất hiện hai Alpha.
"Có vẻ cậu ấy chọn về nhà rồi." Hứa Kỷ Trạch mở đèn lên, trong phòng chẳng còn bóng dáng của Chu Hạc.
Hai người ngồi xuống trên sô pha gần đó, Hứa Kỷ Trạch nhíu mày nhìn Sở Tinh Châu đang ngồi đối diện, giọng nói có chút chất vấn: "Sao anh không quản tốt Dự Lam?!"
"Quản làm gì?" Sở Tinh Châu nhìn lên giường của Chu Hạc nói.
"Anh cố ý."
"Lúc này không để cậu ấy biết thì chờ anh chết mới nói sao?" Sở Tinh Châu điềm nhiên hỏi.
Hứa Kỷ Trạch hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục đáp lời, anh khoanh tay dựa lưng vào ghế, đôi mắt nhìn vào lịch treo trên tường.
Sở Tinh Châu cũng nhìn lên đó, nói đúng hơn tầm mắt của họ nhìn vào cùng một ngày trên tấm lịch.
17-8.
Chủ nhật của tuần sau.
"Ngày tôi phải chết." Hứa Kỷ Trạch đạm thanh nói, âm thanh không hề phập phồng, không giống như một người sắp phải đối mặt với cái chết.
Kỳ quái là Sở Tinh Châu cũng không tỏ vẻ bất ngờ.
...
Chu Hạc nằm trằn trọc trên giường, cậu muốn ngủ lắm nhưng chẳng thể nào ngủ được.
Thuốc ngủ hay gì đó ở nhà cũng chẳng có lấy một viên, cậu lại không có tâm trạng đi ra ngoài mua.
Chu Hạc bực bội xoa đầu ngồi dậy, lấy laptop trên đầu tủ tiếp tục viết truyện.
Cậu muốn tập trung làm một việc gì đó để bản thân khỏi nghĩ lung tung.
Tiểu thuyết của Chu Hạc thì cốt truyện cũng không phải dạng vô cùng đặc sắc gì, thiên về thú vị hài hước hơn, dùng để thư giãn thì rất tốt.
Không có tra nam, hay bạch liên hoa xuất hiện, các nhân vật đều là mặt chính diện.
Học đường mà, thấy ghét ai thì không chơi với người đó thôi, không tiếp xúc thì lấy đâu ra mâu thuẫn.
Với lại bé thụ một ngày bị quỷ hù 80 lần, trái tim bé nhỏ muốn ngừng đập, mỗi ngày đều tìm cách bám lấy công quân, làm gì có thời gian cãi nhau hay cà khịa mấy tên bạn xấu.
Xây dựng một bầu không khí vui sướng, hài hước cho học đường.
Nhưng cũng vì điều đó cậu bị phốt mấy lần.
Vấn đề nằm ở chỗ hiệu ứng fan của cậu, vì Chu Hạc có một dàng fan trước khi viết truyện, nên các fan rất sẵn lòng ủng hộ thần tượng của mình.
Bộ tiểu thuyết đầu tay càng phải ủng hộ!
Cày lượt xem, tặng quà, khen thưởng...!Các fan nhiệt tình vô cùng.
Nên dù Chu Hạc chỉ là tác giả mới, nhưng lượt xem của truyện thì rất cao.
Cây cao đón gió, bị nhiều người chướng mắt cũng là truyện thường.
Chỉ cần muốn bắt lỗi thì dù nhân vật chính hít thở thôi cũng là sai.
[Thấy lượt đọc cao cứ nghĩ truyện hay lắm, ai nhè cũng thường thường thôi, nói chung là chán.]
[Vừa nghe liền biết lầu trên thích đọc truyện drama, vào xem truyện đời thường thì bảo chán.
Khác nào xem truyện ngọt sủng mà bảo tại sao không ngược đâu chứ.]
[Nghe có mắt âm dương nhưng chẳng tí máu me nào, thất vọng thất vọng.].
Truyện Linh Dị
[Trọng điểm không phải nằm ở chỗ