Thế Thân - Tiểu Thư Kiêu Kỳ

Quyết Định


trước sau

Lotteria.

Dư Huy ngồi trong quán Fast Food nhìn dòng người qua lại bên ngoài có chút thẫn thờ.

Sơ Nhi mím môi, trong mắt loé lên tia căm hận.

Thu liễm tốt tâm trạng Sơ Nhi mỉm cười dịu dàng.

-"A Huy, anh không đói sao? Chúng ta đi xem phim đi"

Dư Huy dời tầm mắt đặt lên Sơ Nhi, sau đó nhanh chóng dời đi. Dư quang đảo qua sợi dây chuyền trên cổ cô chợt dừng lại.

Anh đang nghĩ gì thế này.

-"Sơ Nhi à, anh xin lỗi, em muốn xem phim gì?" anh nhìn cô, gạt đi khỏi những suy nghĩ linh tinh.

Diệu Vy cùng anh gặp mặt chỉ có vài lần, cảm giác thân thiết như đã từng gặp kia thật vô lý.

Có lẽ anh nghĩ nhiều.

Đó là em gái của Sơ Nhi, có lẽ vì vậy nên phá lệ cảm thấy thân thiết chăng?

---------------------------

Mà bên này, Diệu Vy ngồi lặng im bên bờ hồ nhân tạo gần trường.

Đây là nơi lần đầu tiên cô gặp anh năm năm trước.

Lúc chiều ánh mắt anh nhìn chị biết bao nhiêu ôn nhu.

Cô biết người anh yêu là chị.

Chị là một cô gái xinh đẹp, láu lỉnh và vui tươi, xung quanh chị rất nhiều cái đuôi mê đắm.

Còn cô...

Diệu Vy ngẩng đầu, lần đầu tiên cô cảm thấy ghét tính cách trầm tĩnh khó gần của mình.

Cô đứng dậy, phủi chút bụi từ trên người sau đó bình thản nhìn mặt hồ.

Cô đã quyết định, nếu trong kỳ thi hai ngày sắp tới cô đạt tiêu chuẩn, cô sẽ chấp nhận sang Pháp du học.

Cô gần không gian đủ xa anh để thôi nhung nhớ, cần thời gian đủ dài để xoá bỏ tình cảm dành cho anh.

Ba năm du học tại Pháp vừa vặn thoả mãn cả hai điều kiện.

Diêu Vy mỉm cười nhìn mặt hồ vắng lặng, nhẹ mỉm cười.

Năm năm trước từ nơi này, tình yêu cô dành cho anh bắt đầu.

Như vậy, năm năm sau, tại nơi này cô sẽ kết thúc nó.

Diệu Vy xoay người rời đi.
.
.
Cô không biết mình rời đi hai giờ sau, có hai người đồng dạng đi đến nơi này.

Dư Huy nắm tay Sơ Nhi đi dọc bờ hồ, trong mắt vô cùng dịu dàng.

-"nơi này năm năm trước đã se duyên em cho anh" Dư Huy dừng chân xoay người nhìn vào gương mặt xinh đẹp của Sơ Nhi thâm tình nói.

Đúng vậy, nơi bờ hồ này năm năm trước không hề là bộ dáng như bây giờ.

Không lát gạch, không có đài phun nước, càng không có trục đường chính xuyên qua.

nó là một cái đầm lầy lớn. Bên trong toàn bộ là sen , vô cùng đẹp.

Anh khi đó vừa thi xong đại học, lũ bạn kéo anh đi cắm trại đốt lửa dã ngoại tại nơi này.

Lúc đó cũng đồng dạng có một nhóm học sinh cấp ba cũng vừa thi chuyển cấp xong tụ tập đi picnic đến nơi này.

Hai nhóm vì vậy lân la nhập một vui đùa cùng nhau.

Anh lúc đó trong người đã có chút men say, liền một mình tách ra mọi người đi đến bên bờ hồ.

Sau đó, trong mơ màng anh rơi xuống nước.

Cuộc đời anh sợ nhất là nước, bởi vì lúc nhỏ anh từng bị bọn bắt cóc dìm xuống nước.

Khi đó anh thậm chí vì quá sợ hãi mà quên cả kêu cứu, chỉ có thể bất lực dần chìm vào đầm lầy.

Là cô đã cứu anh.

Dư Huy chìm trong hoài niệm không thấy được Sơ Nhi khuôn mặt thoáng chốc biến đổi, nụ cười trên môi  cứng đờ, hai tay nắm chặt gấu váy.

-------------------------------------------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện