Đây là lần đầu tiên Giản Hân làm chuyện như vậy, vì thế cô có chút không lưu loát, có chút không bắt được trọng điểm.
Cô vừa nhớ lại vừa đoán động tác tiếp theo, tay nắm vật khổng lồ, chiếc môi anh đào cẩn thận hôn lên một cái, lại y theo tư thế vừa hoặc, vươn chiếc lưỡi nhẹ nhàng liếm đỉnh côn thịt, sau đó, từ từ, từ từ, dùng khoang miệng ấp ám bao bọc toàn bộ lại.
Hoa Thần thỏa mãn hừ một tiếng, trừng mắt nhìn cô, "Tiếp tục -- "
Được anh ngầm đồng ý, Giản Hân cười lên, dáng vẻ có chút giống mèo tinh, lá gan cũng lớn thật nhiều. Mùi vị của anh không đáng ghét, thậm chí cô còn có chút thích, có chút mặn cũng có chút mùi vị đặc thù của đàn ông, ở trong miệng cô, nhiệt ở trong lòng, nhịn không được đưa chiếc lưỡi liếm đỉnh mềm mại.
Cái miệng nhỏ nhắn mềm trơn mượt của Giản Hân, mặc dù động tác còn chưa đủ thạo, nhưng được cô mút vào miệng cảm giác thật kích thích, không giống với những cảm giác khác. Hoa Thần dứt khoát nhắm mắt lại, hưởng thụ sự phục vụ của Giản Hân.
Giản Hân cầm lấy dục vọng to lớn của anh, liếm rồi lại hôn, cảm giác được nó đang run run trong lòng bàn tay cô, lòng cô trở nên kiên định, ngày càng thoái mái, một chút xúc động khiến cô không thể khắc chế được mà mở chiếc miệng anh đào nhỏ, đưa dục vọng vào sâu bên trong.
Mặc dù chiếc miệng nhỏ nhắn của Giản Hân vẫn chưa hoàn toàn nuốt dục vọng to lớn của Hoa Thần, nhưng cái lưỡi non mềm trơn cứ lơ đãng đụng vào, một cảm giác thỏa mãn xông lên tạn đầu, côn thịt của Hoa Thần trướng lên.
Anh kêu lên, mở mắc ra, chỉ thấy cô đang đói khát nuốt dục vọng của mình, vẻ mặt thanh thuần tự nhiên, cùng hành động dâm mỹ, cảm giác ấm áp mà cô vây quanh làm anh thoải mái đến cực điểm, thân thể của anh bắt đầu căng thẳng, dục vọng bị kích thích bắt đầu phấn chấn.
Anh nhìn cô, đôi mắt phủ một tầng sương mù mỏng, hiện lên vẻ dục vọng: "Sâu một chút..."
Kỳ thực, loại làm tình này, Giản Hân cũng không có cảm giác sung sướng, nhưng có thể nhìn thấy người đàn ông, còn là Hoa Thần, bị động tác của mình làm ra vẻ mặt như vậy, nhìn vẻ mặt anh luôn luôn nghiêm chỉnh mà bây giờ lại có dáng vẻ cầu xin, loại thỏa mãn này không có ngôn ngữ nào biểu hiện được.
Giản Hân tăng nhanh tốc độ, cố gắng hết sức mình làm Hoa Thần vui sướng, trong lòng cô cũng cảm thấy thỏa mãn. Hô hấp của Hoa Thần ngày càng mơ hồ, anh cảm thấy tình dùng là thứ đẹp nhất trên thế này. Anh cắn răng, giọng nói nặng nề mà khàn khàn: "Đúng