Editor: Dánh
"Nguyệt Nguyệt," Sắc mặt Thương Yến không nhịn được trầm xuống, thanh âm ẩn ẩn mang theo răn dạy, "bây giờ em đang mang thai, không thể tùy tiện lộn xộn."
Cô gái nhỏ hấp tấp bộp chộp như vậy, như thế nào anh cũng không yên tâm để cô ở nhà một mình.
Kiều Nguyệt bị thái độ nghiêm túc của anh khiến cho trong lòng sửng sốt. Cô không thèm để ý đẩy tay anh ra, "Em không có mảnh mai như vậy mà.."
Trước kia cô thấy bà chị hàng xóm mang thai, mỗi ngày đều ra ngoài đi làm, có chỗ nào giống Thương Yến khoa trương như vậy, động một chút cũng không cho.
Thương Yến thấy cô gái nhỏ mặt đầy không để tâm, trong lòng anh càng thêm khẩn trương lo lắng, "Nguyệt Nguyệt, anh quyết định trước ở nhà với em."
Có một số việc là anh xem nhẹ. Tuổi cô gái nhỏ còn nhỏ, lần đầu tiên mang thai chắc chắn có rất nhiều chuyện không chú ý. Cho dù trong nhà có nhân viên y tế, anh vẫn cảm thấy bản thân mình nên ở nhà với cô càng tốt.
Kiều Nguyệt buồn bực nói: "Cái gì mà trước ở nhà với em? Bây giờ anh mỗi ngày đều ở nhà mà."
Thương Yến xoa xoa bụng nhỏ bằng phẳng của cô, nói: "Anh muốn thời khắc bên cạnh em, ở bên đến lúc em chờ sinh."
"Chờ, chờ sinh?" Thanh âm Kiều Nguyệt lắp bắp, đỏ mặt nói: "Anh lại nói hươu nói vượn cái gì vậy, em vừa mới mang thai thôi mà, còn phải thật lâu mới đến lúc sinh, chồng nhà ai lại sớm như vậy ở nhà chờ sinh với vợ chứ, anh có ngốc không chứ?"
Kiều Nguyệt nhìn thần sắc nghiêm túc của anh, trong lòng vừa ngọt ngào vừa bất đắc dĩ, người đàn ông này luôn ngốc như vậy, khiến cô không nhịn được cứ mềm lòng.
Nghe cô gái nhỏ nói từ "chồng", trong lòng Thương Yến vẫn không nhịn được rung động vài cái.
"Anh và người khác không giống." Động tác dưới tay anh cũng không ngừng, "Nguyệt Nguyệt, anh muốn ở bên em, từ ngày đầu tiên em mang thai, đến lúc em sinh con."
Theo tư liệu anh tìm hiểu, rất nhiều phụ nữ khi mang thai đến lúc sinh, nhà trai đều không có ở bên. Có vài em bé sinh ra rồi, người chồng vẫn không quan tâm.
Thương Yến nhìn khuôn mặt mềm mại ửng đỏ của cô gái nhỏ, anh thật sự không dám tưởng tượng, bộ dáng cô gái nhỏ ôm bụng bầu lẻ loi đáng thương nằm trong bệnh viện một mình như những thai phụ khác.
Anh hôn lên mặt cô gái nhỏ, trịnh trọng bảo đảm chuyện lạ, "Nguyệt Nguyệt em đừng sợ, anh sẽ không để em một mình. Anh cũng những người đàn ông khác không giống, anh sẽ luôn ở bên em."
Anh cố nhấn mạnh "người đàn ông khác".
Kiều Nguyệt nghe xong lời anh, lại thấy thần sắc anh nghiêm túc, cứ cảm thấy anh lại đang suy nghĩ chuyện kì quái nào đó.
Cô nghi ngờ hỏi: "Có phải anh lại đọc những thứ kì quái gì đó?"
Thương Yến rất nhanh phủ nhận, "Không có, anh chỉ muốn ở bên từ bây giờ đến khi em sinh con."
Người đàn ông này muốn ở bên cạnh cô từ bây giờ nha.
Lực chú ý của Kiều Nguyệt bị dời đi, ôm anh rầm rì nói: "Nhưng tận gần cuối năm em mới sinh mà, anh sớm như vậy ở nhà với em rồi không phiền sao?"
"Sao lại phiền?" Thương Yến sờ tóc cô, ở bên tai cô nói nhỏ: "Nguyệt Nguyệt, thời khác ở bên em anh cũng không thấy phiền."
Ngữ khí anh hơi ngừng, lại nói: "Em không thích anh cả ngày ở bên em?"
Kiều Nguyệt đúng là cảm thấy hai người mỗi ngày dính với nhau cũng không tốt. Nhưng cô nhìn sắc mặt Thương Yến, lại mềm lòng, không nỡ nói lời khiến anh không vui.
"Ay da thôi," Cô nói thầm, "Anh ở nhà thì ở nhà đi, nếu không em một mình cũng rất chán."
Khóe miệng Thương Yến khẽ nhếch, "Nguyệt Nguyệt, em đừng sợ, anh nhất định sẽ chăm sóc tốt cho em."
"Em không có sợ." Kiều Nguyệt mặt đỏ hồng ngước nhìn anh, mềm mại nói: "Có anh ở bên em, cái gì em cũng không sợ."
Ban đầu biết bản thân mang thai, cô đúng là rất khẩn trương, không biết nên làm sao. Nhưng nhìn thấy Thương Yến, trong lòng cô lại kiên định, một chút cũng không sợ.
Thương Yến ngẩn người, trong lòng nổi lên một cổ thỏa mãn và hưng phấn. Cô gái nhỏ nhất định rất thích anh mới có thể toàn tâm toàn ý ỷ lại anh.
"Nguyệt Nguyệt," Cúi đầu hôn trán cô, Thương Yến ôm Kiều Nguyệt đến bên bàn ăn, thật cẩn thận buông cô ra, xoa đầu cô nói: "em chờ một chút, rất nhanh có thể ăn được rồi."
Sau khi Thương Yến rời đi, Kiều Nguyệt chống cằm, nhìn bộ dáng anh bận rộn trong phòng bếp, mặt ngày càng nóng lên.
Cơm nước xong, Thương Yến dẫn Kiều Nguyệt đi dạo công viên gần nhà nửa tiếng, mới vẻ mặt khẩn trương ôm cô về nhà.
Buổi tối, khi Kiều Nguyệt rửa mặt xong, Thương Yến còn đang tắm trong phòng tắm bên cạnh. Cô cười nhỏ, chuẩn bị xếp lại tủ quần áo. Cô nhớ rõ hôm qua quần áo trong tủ đều bị cô làm cho lộn xộn.
Nhưng khi cô đẩy tủ ra, phát hiện quần áo bên trong đã được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề.
Mặt Kiều Nguyệt nóng lên, biết là Thương Yến làm.
Sờ quần áo bên trong, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Người đàn ông này sao lại giỏi như vậy chứ, cái gì cũng làm tốt được."
Cô nhìn lướt qua đủ loại quần áo trong tủ, đột nhiên phát hiện rất nhiều váy và quần ngắn của cô không thấy nữa, ngược lại có thêm rất nhiều quần áo rộng thùng thình.
Kiều Nguyệt phồng mặt lên tìm kiếm vài phút, thế mà không tìm thấy bộ váy ngày thường cô hay mặc. Cô hơi giận, tay dùng sức lắc lắc, làm rơi một cái hộp xuống đất.
"Thứ gì đây?" Cô thở phì phì nhặt hộp lên, sau khi nhìn rõ ràng thì thần sắc ngẩn ra.
Kí ức không vui vẻ khi lần đầu tiên gặp Thương Yến hiện lên trong lòng. Khi đó Thương Yến làm đứt dây chuyền Lâm Thư Mặc tặng cô, nên cô cất dây chuyền bị đứt đó đi.
Kiều Nguyệt cảm thấy cái hộp trong tay nóng phỏng tay, đột nhiên chột dạ. Cô lặng lẽ liếc nhìn cửa phòng tắm, quyết định vứt dây chuyền đi, không để Thương Yến phát hiện.
Cô vừa mở hộp ra, đột nhiên rơi ra vài dây chuyền đá quý.
Nhìn chằm chằm dây chuyền đá quý trên đất, thần sắc Kiều Nguyệt ngẩn ra, thật lâu sau mới phản ứng lại. Những thứ này đều là sau khi hai người ở bên nhau, Thương Yến tặng cho cô.
Lúc ấy cô chán ghét Thương Yến, cũng không thích đồ vặt anh tặng. Bây giờ những dây chuyền này cất trong cái hộp này, không cần nghĩ cũng biết là ai làm.
Kiều Nguyệt có