Kiều Linh Nhi chớp mắt, nhìn Tư Đồ Dật với vẻ không hiểu, trong lòng buồn bực, thậm chí có phần kinh ngạc.
Dường như Tư Đồ Hiên biết rõ chuyện của nàng.
Mỗi lần Hách vương phủ xảy ra chuyện, đều là anh ta phái người đến tìm cách giải quyết đầu tiên.
“Thập tam đệ, Thất ca nhà đệ có phải người không?”
Tư Đồ Dật bị chọc giận, Thất ca anh ta tôn kính nhất lại bị hoài nghi, hơn nữa còn là loại hoài như thế này.
“Bát hoàng tẩu, tẩu nói vậy là có ý gì?”
Dáng vẻ lỗ mãng của Tư Đồ Dật khiến Vân Lam bị hù dọa.
Nha đầu lo lắng chủ tử nhà mình lại bị khi dễ, lập tức tiến lên, dang tay ngăn cản Tư Đồ Dật, vẻ mặt chính nghĩa, “Thập tam gia, ngài không được khi dễ chủ tử.”
Khóe miệng Tư Đồ Dật giật một cái, anh ta khi nào muốn khi dễ chủ tử nhà nàng ta chứ, nha đầu kia cũng thật thú vị.
Vì vậy, Tư Đồ Dật nhíu mày, “Vân Lam, ngươi thấy bổn vương khi dễ chủ tử nhà ngươi khi nào?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Lam khẽ ửng đỏ, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn vị chủ tử trước mặt, đôi môi nhỏ cắn chặt, không biết phải trả lời thế nào.
Kiều Linh Nhi dẩu cái miệng nhỏ nhắn, “Thập tam đệ tới là để chơi đùa với chủ tớ chúng ta.”
Những lời này đúng là muốn gán tội cho người ta ấy nhỉ!
Tư Đồ Dật nghĩ đến Thất ca, sau lại nghĩ đến tiểu nữ oa âm hiểm này, anh nào dám gật đầu.
Hơn nữa cứ cho là có thêm một trăm lá gan, anh cũng chẳng dám trêu vào người Hoàng tổ mẫu thương yêu.
Tình cảm mà người dành cho tiểu nha đầu này không gì sánh bằng.
“Bát hoàng tẩu, tẩu không thể đổ oan cho đệ như thế.
Đệ chỉ đơn thuần nghe theo lời Thất ca căn dặn, đưa Hồ thái y đến mà thôi.”
Kiều Linh Nhi hừ lạnh tỏ ý không bằng lòng, “Ta còn tưởng rằng Thập tam đệ vì muốn rời kinh nên đến đòi lại kim ngân hoa, không ngờ còn có việc khác.”
Tư Đồ Dật thầm than khổ, dây vào tiểu hài không nên chọc này cũng là một loại trừng phạt dành cho anh.
“Hi hi, Bát tẩu định làm thế nào đây?” Tư Đồ Dật bất đắc dĩ hỏi.
Kiều Linh Nhi liếc mắt nhìn anh ta, miễn cưỡng mở lời, “Mang vào đi, không cần che giấu.”
Tư Đồ Dật thiếu chút thổ huyết, cái gì gọi là che giấu chứ.
Hồ thái y là một người to lớn, anh nào có thể làm vậy.
Nhưng là tự mình đắc tội tiểu nữ oa này, chỉ cần nàng ta mất hứng, khả năng anh phải rời kinh không nhỏ, thôi thì chiều theo là hơn.
Kết quả là Hồ Chiếu cứ thế tiến vào Hách vương phủ.
Thấy tiểu nữ oa hưu nhàn ngồi trên ghế quý phi, đung đưa đôi chân củ cải, trong lòng Hồ Chiếu thở dài từng đợt.
Tiểu nữ oa khả ái như vậy rốt cuộc lại phúc hắc như thế, đúng là nhìn người không thể chỉ nhìn vẻ ngoài.
“Hạ quan thỉnh an Bát vương phi.”
Thấy dáng vẻ cung kính của Hồ Chiếu, Kiều Linh Nhi vẫn vô tư đổi xử lạnh lùng không e ngại, đôi chân củ cải càng đung đưa cho thấy mình rất hưu nhàn.
Cuối cùng trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng lộ ra nụ cười nhạt, “Hồ thái y, mời đứng lên.”
Hồ Chiếu lập tức đứng dậy, nhưng câu tạ ơn còn chưa thốt ra đã nghe giọng nói khoan thai của tiểu nữ oa kia truyền đến, “Chẳng lẽ Hồ thái y vẫn còn đau lòng?”
Hồ Chiếu suýt thổ huyết, tiểu vương phi nói nghe sao thật dễ dàng, linh chi tốt như vậy, sao có thể không đau lòng, đau đến tận xương tủy đi ấy chứ.
Thế nhưng, đối với nam nhân lời hứa đáng giá ngàn vàng, ban đầu đã ưng thuận giao ra, lại còn không hỏi rõ dùng để làm gì, hiện tại hối hận có ích gì.
“Nếu hạ quan trả lời phải, chẳng hay Vương phi có thể trả lại hay không?” Hồ Chiếu nén đau thương trong lòng, ngoài mặt vẽ ra nụ cười.
Kiều Linh Nhi đồng tình nhìn vị thái y, lắc đầu thở dài, “Hồ thái y hà tất như vậy đau thương, ngài đã lớn tuổi, tim gan cũng không còn mạnh như trước, vẫn xin Hồ thái y ngài bảo trọng thân thể.”
Khóe miệng Hồ Chiếu khẽ giật, hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào.
Tư Đồ Dật mơ mơ hồ hồ đứng bên cạnh, không nhịn được liền lên tiếng, “Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Kiều Linh Nhi không nói gì, mi mắt rủ xuống, tựa như nàng đang có điều suy tư.
Tư Đồ Dật hiểu rõ, muốn lấy tin tức từ nàng, chuyện này đơn giản là không có khả năng.
Vì vậy chỉ còn cách liếc mắt nhìn Hồ Chiếu.
Hồ Chiếu trong lòng phiền muộn, lần nào cũng bị tiểu nữ oa này tính kế, biết rõ lúc này đây chuyện ai đúng ai sai này không quan trọng, thế mà tiểu hài này vẫn…
“À, cũng không có chuyện gì khác.
Thất vương gia nói trong Bát vương phủ có người sinh bệnh, căn dặn hạ quan đến đây, không biết là chuyện gì.” Hồ Chiếu khẽ đáp mấy câu lấy lệ, khiến lòng Tư Đồ Dật phiền muộn không thôi.
Người kia ỷ mình là đầu lĩnh thái y viện, là trọng thần bên cạnh phụ hoàng mà làm càn.
Có lý nào lại thế?
Thế nhưng Kiều Linh Nhi đã đứng lên, “Đi thôi, bằng không tất cả đều bị trừng phạt.”
Vân Lam liếc nhìn hai người nọ, rồi theo chân chủ tử.
Tư Đồ Dật đau lòng ôm hộp nhỏ chứa bách niên kim ngân hoa, bước theo sau Kiều Linh Nhi.
Hồ Chiếu nghi ngờ nhìn Tư Đồ Dật, trong mắt lóe lên điều gì, sau cũng đuổi theo.
Lê trắc phi đã rơi vào trạng thái hôn mê, sắc mặt nhợt nhạt như bạch lăng.
(lụa trắng)
Tư Đồ Hách mặt mày xanh xám nhìn người trên giường, trong lòng phẫn nộ vô cùng.
Phượng Mai đã quay về Mai Tâm điện, nên khi Kiều Linh Nhi đến nơi không có cơ hội chiêm ngưỡng sắc mặt của cô ta.
Nghĩ là thấy.
“Vương phi đến đây làm gì?” Tư Đồ Hách thấy bóng dáng Kiều Linh Nhi, không vui cất tiếng hỏi.
Kiều Linh Nhi chẳng màng đến ngữ khí của anh ta, tiến lên hành lễ rồi đáp lời, “Thần thiếp nghe