Thiên Châu Biến

Van xin ngươi, tha cho ta (2)


trước sau


Trở lại chỗ ở, Thượng Quan Băng Nhi đi ra ngoài mua thức ăn, thuở nhỏ nàng đã theo mẫu thân, nấu cơm cũng không có vấn đề gì cả. Đã cư ngụ bên ngoài, nhiệm vụ nấu cơm nàng không chút do dự đảm nhận. Mà Chu Duy Thanh thì tức khắc chui đầu vào phòng mình. Hơn bốn mươi vạn kim tệ hắn cũng đã cấp cho Ngôn Triết Tích phụ trách giữ, trong tay không tiền sao được? Ngưng hình dịch với giấy ngưng hình từ chỗ Hô Duyên Ngạo Bác mang đi cũng còn có một chút. Trong đó bao gồm một ít điều chế Trung cấp Ngưng hình dịch, hắn chuẩn bị trước hết luyện chế mấy bộ Trung cấp ngưng hình quyển trục lấy đi đổi ít tiền rồi hãy nói. Dù sao, sau này cần các loại tài liệu để tiếp tục luyện chế Ngưng hình quyển trục đều phải chính hắn tự đem tiền đi mua. Mà bắt đầu từ Trung cấp ngưng hình quyển trục, lại không cần làm ngàn tờ rồi, chỉ cần một trăm tờ là có thể, dĩ nhiên, Trung cấp Ngưng hình quyển trục này một trăm tờ trở lên cũng không phải là nhất định có thể đủ thành công. Nhưng một khi thành công, phẩm chất ngưng hình trang bị so với Sơ cấp quyển trục còn muốn tốt hơn nhiều, mà tỷ lệ thành công chung quy cũng cao hơn một chút so với Sơ cấp ngưng hình quyển trục.
Trong bốn năm trở thành một gã Cao cấp Ngưng Hình Sư, Chu Duy Thanh một chút cũng không khoa trương. Lấy tu vi hiện tại của hắn, đủ để duy trì hắn luyện chế Cao cấp ngưng hình quyển trục.
Hắn hiện tại cần nhất chính là rèn luyện thiết kế Ngưng hình quyển trục nhiều hơn cùng với điều chế Ngưng hình dịch, chỉ cần có thể thiết kế ra Cao cấp ngưng hình quyển trục là hắn có thể chế tạo ra được. Có thuộc tính Thời Gian phụ trợ, chỉ cần có đầy đủ kinh nghiệm thực tiễn, không bao lâu là hắn sẽ có thể trở thành một gã Cao cấp Ngưng Hình Sư. Thời điểm ngân quang, thanh quang cộng với vô sắc ma lực của Thời Gian luân phiên lóe lên trong tay Chu Duy Thanh, lần lượt từng cái Trung cấp ngưng hình quyển trục lấy tốc độ mà Ngưng Hình Sư bình thường không thể nào tưởng tượng nổi không ngừng từ trong tay Chu Duy Thanh ra đời, coi như là Hô Duyên Ngạo Bác, trên phương diện tốc độ luyện chế Trung cấp Ngưng hình quyển trục cũng không dám nói nhanh hơn so với Chu Duy Thanh. Dù sao, có thuộc tính Thời Gian tiết tấu điều tiết, hiên tại Chu Duy Thanh luyện chế quyển trục tỷ lệ thành công đến gần giới hạn trăm phần trăm.
Buổi trưa, sau khi cơm nước xong, cả một chút thời gian buổi trưa, Chu Duy Thanh cơ hồ toàn bộ đầu nhập vào việc luyện chế Ngưng hình quyển trục. Về phần tu luyện thiên lực, hắn căn bản không có bất kỳ lo lắng, đặc tính Bất Tử Thần Công bày ra đó. Hắn luyện chế Ngưng hình quyển trục không ngừng dử dụng Thiên lực, bảo trì mười hai đại tử huyệt trên người mở ra không ngừng vận chuyển, tự nhiên có thể hoàn thành quá trình tu luyện. Từ khi Khí Hải huyệt được khai thông, mặc dù sau cảnh giới Thiên Thần lực tăng lên một cấp cần nhiều thiên lực hơn so với trước nhiều, nhưng Chu Duy Thanh vẫn như cũ có thể cảm giác được tu vi của mình đang không ngừng tiến bộ. Tiểu Bạch Hổ theo thói quen vẫn nằm sấp trên ghế dựa trong phòng nằm ngủ, chìm trong dương quang từ ngoài cửa sổ rọi vào, thỉnh thoảng liếc nhìn nó một cái, Chu Duy Thanh đều sẽ ghen tỵ với năng lực ngủ của tiểu gia hỏa này.
Thẳng một mạch đến khi mặt trời khuất núi, trước mặt Chu Duy Thanh đã chỉnh tề xếp sáu bộ Trung cấp ngưng hình quyển trục, mà Ngưng hình giấy, Ngưng hình dịch mà hắn mang đến cũng sử dụng gần hết. Muốn tiếp tục luyện chế nữa, phải đi mua thêm tài liệu mới được.

Hài lòng duỗi lưng một cái, Chu Duy Thanh đấm bóp lồng ngực mình rồi cười ha hảưa, lầu bầu nói: “Ta chính thực là một thiên tài mà. Sáu bộ ngưng hình quyển trục này lưu lại một bộ cho những gia hỏa trong lớp ngưng hình cho bọn hắn an tâm, còn lại đều đem bán đổi tài liệu. Bất quá chỉ là mấy chục người mà thôi, tốc độ bọn hắn tu luyện sao có thể nào so với tốc độ ta luyện chế Ngưng hình quyển trục được chứ. Hắc hắc…”
Đem sáu bộ quyển trục thu vào dây chuyền trữ vật của mình, Chu Duy Thanh khoanh chân ngồi tại chỗ tu luyện chốc lát, không phải là vì tu luyện thiên lực mà là nghỉ ngơi một chút phục hồi tinh thần tiêu hao từ buổi trưa đến giờ.
Lúc này, đã nhanh tới giờ cơm chiều, Minh Hoa vẫn chưa về. Kế hoạch của Chu Duy Thanh là khuya hôm nay tìm nàng hảo hảo nói chuyện một chút. Hắn hiểu rõ vì an toàn của mình với Thượng Quan Băng Nhi, giữa hắn và Minh Hoa chỉ có thể có hai khả năng. Một là Minh Hoa tiếp nhận mình thác ấn Hắc Ám phong ấn ở Khỏa thứ hai trên Biến Thạch Miêu Nhãn Ý Châu, thành người của mình. Cách khác, cũng chỉ có thể tâm ngoan thủ lạt mà thôi.
Hiện tại hắn đã không có nửa phần do dự, loại chuyện này tuyệt đối không thể mạo hiểm, bằng không mà nói, rất có thể sẽ là tai hủy diệt lâm đầu.
Sau khi cùng Thượng Quan Băng Nhi ăn cơm tối xong, Chu Duy Thanh lấy cớ mình muốn khôi phục lại sau khi luyện chế Ngưng hình quyển trục, trở về phòng sớm. Thượng Quan Băng Nhi không nghi ngờ gì, cũng trở về phòng tu luyện. Gần đây nàng tu luyện rất khắc khổ, mặc dù không có tu luyện nhanh biến thái như Bất Tử Thần Công của Chu Duy Thanh như vậy, nhưng nàng tu luyện từ nhỏ, căn cơ cực kỳ vững chắc.
Sau khi trở về phòng, Chu Duy Thanh tiếp tục khôi phục tinh thần, đồng thời đem thiên lực của mình điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất. Hắn hiện tại chỉ hy vọng tối nay Minh Hoa vẫn trở lại phòng ở, nếu không, kế hoạch của hắn sẽ không cách nào tiến hành thuận lợi.
Sắc trời bên ngoài dần dần tối xuống, tiếng huyên nháo trong Phỉ Lệ thành vẫn như cũ, Chu Duy Thanh thuê tiểu viện này có vẻ đặc biệt yên tĩnh.
Theo thời gian trôi qua, trạng thái đã khôi phục đến đỉnh phong, dần dần Chu Duy Thanh cũng có chút cau mày, hắn cũng không phải là không có kiên nhẫn. Ở Thiên Cung doanh hơn hai năm, trong đó hạng mục luyện nhiều nhất chính là kiên nhẫn, nhưng hắn vẫn biết, nếu như hôm nay Minh Hoa vẫn không quay lại thì có nghĩa là sự tình sắp có biến hóa, hơn nữa biến hóa này ảnh hưởng không tốt đối với mình. Hắn bắt đầu do dự, có nên hay không để Thượng Quan Băng Nhi đến ở trong học viện. Vạn nhất sự tình Tà ma biến của mình có bị bại lộ,

phải làm sao để ứng phó.
Đang lúc ấy thì phía ngoài viện môn truyền đến âm thanh, lỗ tai Chu Duy Thanh hơi động một chút, thần sắc trên mặt nhất thời bình tĩnh trở lại, khóe miệng hiện ra vẻ mỉm cười. Minh Hoa, đúng là vẫn còn trở lại.

Đúng vậy, chính là Minh Hoa trở lại, nàng đi vào sân sau, nhìn thoáng qua gian phòng Chu Duy Thanh cư ngụ, lúc này mới trở về phòng. Chẳng qua Chu Duy Thanh nhìn không thấy tới chính là, lúc này trong con ngươi Minh Hoa toát ra một tia lãnh quang nhàn nhạt, đó rõ ràng là bộ dáng trí châu.
Cùng với Minh Hoa đóng cửa phòng lại, trong viện lại trở nên an tĩnh lại, mà trời bên ngoài cũng trở nên càng ngày càng đen.
Trở lại là tốt rồi, hiện tại Chu Duy Thanh một chút cũng không nóng nảy, hắn mặc dù muốn dứt khoát với Minh Hoa, nhưng tuyệt không hy vọng Thượng Quan Băng Nhi biết. Hơn nữa, hiện vào lúc này trong thành thị còn rất náo nhiệt, phải chờ tới thời điểm đêm khuya mọi người yên lặng một chút sẽ hành động cũng không muộn.
Dưới ý niệm thúc dục, mười hai đại tử huyệt trên người Chu Duy Thanh bắt đầu gia tốc vận chuyển, hấp thu thiên địa nguyên lực trong không khí bổ sung cho bản thân, thiên lực dồi dào lấy huyệt Khí Hải làm cơ sở, phúc xạ đến mỗi một góc trong thể nội, mỗi khi đó thiên lực giống như thủy ngân lưu chuyển đến những tử huyệt đã quán thông thành công, đều hội tại luồng khí xoáy, dưới tác dụng của nó trong nháy mắt gia tốc, do đó vận chuyển càng nhanh hơn. Mà luồng khí xoáy tử huyệt hình thành nhận được thiên lực dung nhập liền giống như được bôi trơn, xoay chuyển càng thêm nhanh chóng, càng thêm thuận lợi.
Chu Duy Thanh mỗi lần hô hấp đều hết sức lâu sâu, hơi thở nhẹ nhàng áo nghĩa, mỗi một lần hô hấp, Thiên lực đều có thể trong cơ thể hắn vận chuyển một vòng. Bất Tử Thần Công mang cho hắn nguy hiểm cùng thống khổ đồng thời tiền lời cũng hoàn toàn quan hệ trực tiếp tỉ lệ thuận với đó. Hiện tại tầng thứ hai của Bất Tử Thần Công này hắn đã tu luyện đến huyệt vị cuối cùng, chỉ cần nữa quán thông Vĩ Đồng huyệt, như vậy, tầng thứ hai này hắn coi như là hoàn thành rồi.
Thời gian, trong tu luyện lặng lẽ trôi qua, có thể mơ hồ thấy, ở ngoài da mặt Chu Duy Thanh có một tầng bạch sắc quang vựng (vầng ánh sáng trắng) nhàn nhạt lưu chuyển. Đây là biểu hiện đặc thù sau khi thiên lực tiến vào cảnh giới Thiên thần lực. Nếu như có thể tu luyện tới trạng thái Thiên thần lực cao nhất, như vậy, chỉ cần vừa tiến vào trạng thái tu luyện, thiên thần lực sẽ tự hành tán phát ra bên ngoài cơ thể tạo thành một tầng ánh sáng trắng lưu chuyển. Dĩ nhiên, cự ly tới cảnh giới dạng này, Chu Duy Thanh còn kém rất nhiều.
Bóng đêm tràn ngập, Phỉ Lệ thành cũng theo bóng đêm dần dần yên tĩnh lại.
Đang trong tu luyện Chu Duy Thanh đột nhiên thức tỉnh. Cái này hoàn toàn là sau khi tu vi đạt tới trình độ nhất định tự phát cảnh giác. Ánh mắt sáng rực từ trong mắt của hắn chợt lóe lên, hệt như trong hư không sinh điện chớp, làm trong phòng cũng chớp sáng một cái. Ánh mắt sắc bén trực tiếp rơi tại mặt bên một cánh cửa sổ, mà kia cánh cửa sổ, đang lặng yên không một tiếng động mở ra.
Sưu một tiếng, một đạo thân ảnh liền từ trong khe cửa sổ hơi hé chút kia chui ra, theo đó còn có một cổ hương thơm thanh nhã.

Đã trễ thế này mà còn đang tu luyện, quả nhiên là mỗi một thành công sau nó đều là sự gian khổ, thân ảnh tiến vào này không phải ai khác chính là Minh Hoa.
Lúc này Minh Hoa, mặc một thân y phục màu đen bó sát thân, càng tôn thêm vóc người hoàn mỹ của nàng lên, bất luận là trước ngực nàng hô chi dục xuất, hay là từng đạo đường cong uốn lượn duyên dáng trên thân nàng đều không khỏi tràn đầy mị hoặc kinh tâm động phách.
Nhưng là, Minh Hoe lại kinh ngạc phát hiện, ban ngày Chu Duy Thanh còn vốn là bộ dáng mê đắm nhìn mình, lúc này đây lại ngồi ngay ngắn tại chỗ đó, ánh mắt nhìn về phía mình lại hết sức thanh minh, trong thanh minh lại còn mang vài phân thanh lãnh(trong trẻo mà lạnh lung). Giờ này khắc này, khí chất hắn tựa hồ không giống như ban ngày nữa, không hề lớn lối hay háo sắc nữa, ngược lại có một loại cảm giác như trí giả. Mặc dù chỉ là một thân bố y, nhưng ngồi ở chỗ đó, hắn chính là trung tâm của hết thảy mọi thứ trong phòng này.
Minh Hoa dĩ nhiên không biết, đây là một loại huyền ảo của Bất Tử Thần Công Chu Duy Thanh tu luyện, trước một khắc đó hắn vẫn còn trạng thái tu luyện, chưa giải thoát ra ngoài. Minh Hoa đối với hắn đương nhiên là có lực dụ hoặc, nhưng là, ngàn vạn lần không nên quên, Chu Tiểu Béo đồng học của chúng ta vô cùng sợ chết, coi như là Minh Hoa trước mặt nữa xinh đẹp gấp mười lần, chỉ cần uy hiếp đến an toàn tính mạng hắn, như vậy, ở trong mắt của hắn cũng chỉ có thể là một cụ Hồng Phấn Khô Lâu mà thôi. Nhất là, hắn không nghĩ tới Minh Hoa cư nhiên sẽ chủ động tìm đến mình, lúc này cảnh giác đã bị đẩy đến mức tối cao, há lại sẽ dễ dàng bị mị hoặc.
“Đã trễ thế này, lão sư tới tìm ta có việc sao?”, bất luận là Chu Duy Thanh hay Minh Hoa, cũng cố ý đề thấp thanh âm của mình, hơn nữa bọn họ còn che dấu thiên lực bản thân, coi như là ở bên ngoài dán sát tai vào cửa nghe lén cũng không có khả năng nghe được động tĩnh bên trong.
Minh Hoa có chút u oán liếc hắn một cái, “Người ta đã trễ thế này tới tìm ngươi, ngươi lại có thái độ này sao?”
Sai sai Minh Hoa tìm đến Tiểu Béo làm gì đó?



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện