Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Tuyệt chiêu cuối cùng (1)


trước sau

"Ngươi rất thông minh! Cũng rất thức thời!"

Thấy một câu nói liền để một vị Cổ Thánh phản loạn, Thần Linh nhẹ nhàng cười một tiếng, lộ ra vẻ hài lòng, lần nữa nhìn tới những người khác.

"Các ngươi thì sao?"

"Ta...."

Ba vị Cổ Thánh được Thần Dung Hoàng đưa tới, từng cái thân thể run rẩy, không biết trả lời như thế nào.

Rõ ràng đã sắp thắng, lại toát ra cường giả như thế này, để cho bọn họ căn bản không có cách nào lựa chọn.

"Dung Hoàng, xin lỗi, lần này cũng không phải là ta không giúp ngươi.... Ân tình ta nợ ngươi, kiếp sau trả lại!"

Dừng lại mấy hơi thở, một vị Cổ Thánh quay người bay về phía Thần Linh.

"Ở trước mặt sinh tử, các ngươi lựa chọn như thế nào đều do bản tâm...."

Thần Dung Hoàng lắc đầu, nhìn về phía hai vị Cổ Thánh còn lại.

Lại thấy hai người đồng thời lắc đầu.

"Sống lâu như vậy, đã sớm bỏ qua sinh tử, nếu như có thể chết ở trong tay Thần Linh thượng giới, đủ để lưu danh sử sách, chuyến đi này không tệ! Dung Hoàng, ngươi từng cứu ta, ta và ngươi cùng tiến thối!"

"Ta cũng vậy, Kim Tháp Cổ Thánh ta đã đồng ý theo ngươi, liền không có ý định sống trở về...."

Có người tham sống sợ chết, cũng có người chân chính trung nghĩa.

Dị Linh tộc, cũng không thiếu người trung nghĩa.

"Đa tạ...."

Biết rõ hẳn phải chết, còn nguyện ý đứng ở bên mình, Thần Dung Hoàng tràn đầy cảm kích, nhìn về phía Hỏa Tư Cổ Thánh.

"Nhìn ta làm gì? Lão tử không sợ trời không sợ đất, sợ nhất là lật lọng, Thần Linh thượng giới lại như thế nào? Muốn gϊếŧ ta, cũng phải lột một lớp da!"

Hỏa Tư Cổ Thánh cười lạnh, hàm răng âm u tĩnh mịch.

Hắn thừa nhận ân tình của chủ nhân, tự nhiên sẽ tới cùng tiến thối.

"Ngươi khẳng định cũng không cần nói...."

Lần nữa nhìn về phía Mặc Linh Cổ Thánh, thấy ánh mắt hắn kiên định, Thần Dung Hoàng biết nói nhiều vô ích, nhìn về phía Trương Huyền.

"Thiếu gia, làm sao bây giờ!"

"Còn có thể làm sao, đương nhiên là liều mạng!"

Trương Huyền mỉm cười, hừ nhẹ một tiếng, trường thương lần nữa run lên.

"Phá!"

Thẳng tắp vọt ra ngoài, trường thương như rồng, bốn phía lóe ra từng đạo hư ảnh, bao phủ Thần Linh ở bên trong.

"Động thủ!"

Thần

Dung Hoàng biết không đường lui, cũng lao ra nghênh tiếp.

Sáu đại Cổ Thánh liên hợp, thiên địa như tùy thời sụp đổ, toàn bộ Dị Linh vương thành giống như động đất, vô số kiến trúc sụp đổ, đủ loại trận pháp, phù văn.… di tán ở bốn phía.

Cổ Thánh quá lợi hại, một người liền có thể hủy diệt vô số sinh linh, huống chi nhiều như vậy đồng thời ra tay.

"Một đám sâu kiến không biết trời cao đất rộng!"

Bị vây công ở giữa, Thần Linh cười lạnh, hai tay cuồn cuộn, cũng không thấy có chiêu số gì, công kích của mọi người liền biến thành vô hình, không có chút hiệu quả nào.

Long Cốt Thần Thương bị đối phương gảy liên tục ba lần, gan bàn tay của Trương Huyền đổ máu, tinh thần khẽ động.

Một quyển sách xuất hiện, sau đó cánh tay lan ra ra, thẳng tắp bắt tới Thần Linh.

Phần phật!

Cùng bàn tay Thần Linh đối đầu, một mực không có bất kỳ gợn sóng, Thần Linh con mắt sáng lên

"Cường giả Phá Toái Hư Không cảnh?"

Hiển nhiên, hắn liếc mắt liền nhìn ra thực lực của Ngoan Nhân khi còn sống, giống như hắn, cũng đạt tới phá toái hư không, thậm chí mạnh hơn hắn hiện tại.

Nơi linh khí mỏng manh như thế này, vậy mà có thể sinh ra cường giả lợi hại như thế.... Suy nghĩ một chút cũng không dám tin tưởng.

"Lưu lại cho ta đi!"

Thần Linh hít sâu một hơi, vồ liên tục về phía trước.

Tê lạp!

Không gian bị xé rách ra, cánh tay của Ngoan Nhân không cách nào chống lại, bị trói buộc tại chỗ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện