Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Mạc Hiểu muốn tỷ thí (2)


trước sau

Thấy lòng bàn tay hắn bất ngờ xuất hiện trường thương, trong mắt Mạc Hiểu tràn đầy hâm mộ, sau đó gật đầu, tiện tay chỉ.

"Lão sư sắp giảng bài, chúng ta qua bên kia, nơi đó có tỷ thí đài..."

"Ngay cả không gian giới chỉ cũng không có gặp qua..."

Thấy hảo hữu ngày xưa như vậy, Trịnh Dương cười khổ, đành phải gật đầu đồng ý.

"Đi qua đi!"

Nói xong đồng loạt đi đến đài cao cách đó không xa.

Chúng ta cũng nhìn một chút!"

Dù sao hiện tại giảng bài còn chưa bắt đầu, đám người Trương Huyền cũng rảnh đến nhàm chán, cùng một chỗ đi theo.

Nữ hài vừa rồi, gặp mấy lừa đảo vậy mà nhận thức sư huynh, chần chờ một chút, cũng theo sau.

Hai người nhảy lên đài cao, mỗi người tay cầm trường thương, lập tức hấp dẫn vô số người chú ý, vừa rồi mọi người chuẩn bị nghe giảng bài, đồng loạt xoay người lại.

Trịnh Dương thấy nhiều người như vậy nhìn qua, lần nữa che đậy khí tức cùng dung mạo, để cho người ta nhận không ra.

"Mạc Hiểu là thiên tài thương pháp nổi danh nhất học viện, một thân tu vi, lão sư, trưởng lão cũng không phải đối thủ, cái tên này ở đâu xuất hiện, cùng hắn so?"

"Không biết, chờ nhìn bị đánh đi!"

"Này ngược lại cũng phải..."

Mọi người đều vui vẻ.

Một năm qua, Mạc Hiểu ở dưới Lục Tầm lão sư bồi dưỡng đột nhiên tăng mạnh, vô luận tu vi hay lý giải đối với thương pháp, đều sắp đạt tới cảnh giới tông sư, loại cấp bậc này, toàn bộ Hồng Thiên học viện cũng không có mấy người có thể vượt qua, huống chi thiếu niên không biết từ nơi nào xuất hiện kia.

Nhìn thấy Mạc Hiểu vậy mà ở trước khi hắn giảng bài khiêu chiến, Lục Tầm cười khổ lắc đầu, nhìn quanh một vòng.

"Tốt, bọn họ đã muốn tỷ thí, vừa vặn ta liền lấy bọn hắn chiến đấu làm đề, giảng cho mọi người vận dụng cùng kỹ xảo thương pháp trong thực chiến!"

"Được!"

"Rất ưa thích nghe Lục lão sư truyền thụ kỹ xảo thực chiến!"

"Đây chính là biện pháp tốt nhất có thể tăng lên sức chiến đấu, lần này không uổng công..."

Nghe Lục Tầm lão sư lại muốn truyền thụ phương pháp vận dụng thương pháp, phía dưới xôn xao, mọi người đều hưng phấn kích động, đồng loạt nhìn sang đài cao cách đó không xa.

"Ha ha... tới đi!"

Thấy đưa tới chú ý lớn như vậy, lão sư cũng tự

mình nhìn qua, trong mắt Mạc Hiểu chiến ý như hồng, trường thương run lên, phát ra thanh âm nghẹn ngào, thẳng tắp đâm tới Trịnh Dương.

Ô ô ô ô!

Bởi vì tốc độ quá nhanh, thương ở trên không trung đập ra tiếng gió phá không.

"Chiêu này của Mạc Hiểu không tệ, một chiêu ra mà không dừng lại, thương pháp chú ý chính là trôi chảy, không dây dưa dài dòng, một khi làm ra quyết định, thì Lôi Đình Vạn Quân, cho người ta một loại cảm giác thế không thể đỡ... chiêu này của Mạc Hiểu, tông sư bình thường cũng không đỡ được, thiếu niên đối diện hắn, đoán chừng phải xui xẻo..."

Lục Tầm thoả mãn gật đầu, thanh âm vang vang.

Trịnh Dương mặt đầy rầu rĩ.

Tốc độ thương pháp này quá chậm, không khác gì ốc sên, hơn nữa lực lượng quá yếu, tùy tiện chặn cũng rất dễ dàng làm bằng hữu bị thương, để hắn rất khó xử.

Ngăn cản không phải, không ngăn cản cũng không phải... Thoạt nhìn thật là khó chịu ah!

"Ta nói không sai a, đối thủ của hắn đã hoảng hốt lo sợ, không biết như thế nào cho phải!"

Nhìn thấy Trịnh Dương chưa hề đụng tới, Lục Tầm thoả mãn gật đầu.

"Ta truyền thụ cho thương pháp, chú ý chính là khí thế, như vậy mới có uy lực, vì rèn luyện Mạc Hiểu, ta từng dẫn hắn đi dưới thác nước, đối kháng hồng lưu, kiên trì ba tháng, mới có hiệu quả hôm nay, không cần nhìn, đối thủ của hắn sẽ nhận thua... thua.."

Lời còn chưa dứt, cảm thấy bờ môi không khỏi khống chế, run rẩy.

Trong con mắt cho thấy một hình ảnh: Trường thương của Mạc Hiểu đâm vào Trịnh Dương, sau đó...

Từng đoạn từng đoạn vỡ vụn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện