Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Không phải lang băm là cái gì? (2)


trước sau

Trương Huyền nói.

- Huyết mạch tiến thiên? Chuyện này... sao có thể như vậy được?

Phong đường chủ sửng sốt. Những người khác cũng không thể tin được.

Man thú huyết mạch tiến thiên, cùng loại với biến dị, rất khó gặp được. Không có nguyên nhân căn bản nhất dẫn đến, thì không có khả năng phát sinh.

Cái gọi là nguyên nhân dẫn đến, chính là hấp thu máu càng tinh thuần hơn, hoặc nuốt một vài thiên tài địa bảo...

Những điều này dường như đều chưa từng có!

Hơn nữa, cho dù huyết mạch tiến thiên, cũng không đến mức hôn mê, giống như bệnh nặng.

Thấy mọi người không tin, Trương Huyền khẽ cười nhìn về phía Phong đường chủ:

- Nửa tháng trước, con Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú này có phải đi qua địa phương có âm khí nồng đậm hay không?

- Cái này... nửa tháng trước, nó từng đặc biệt đưa người tới Âm Phong Cốc!

Người trả lời là Vương thú sư.

Chính là hắn điều khiển đưa qua, nên nhớ rất rõ.

- Âm Phong Cốc âm khí nồng đậm, có nhiều nhất là một loại quả thuộc tính âm lợi hại, Âm Phong quả, giúp đỡ trợ giúp người có thể chất thuộc tính âm, tu vi tăng lên rất nhiều. Chắc hẳn người kia xem đây chính là báo thù!

Trương Huyền nói.

- Đúng!

Vương thú sư gật đầu.

Ngồi thú của Thú Đường, có thể trả thù lao, cũng có thể trả một ít thiên tài địa bảo hiếm có.

Âm Phong quả danh tiếng cực lớn, một quả bán ra, giá trị không rẻ. Hơn nữa có tiền chưa chắc mua được. Đối phương coi đây là thù lao, Vương thú sư tất nhiên đáp ứng.

- Nguyên nhân lại xuất hiện ở trên Âm Phong quả này!

Trương Huyền mỉm cười:

- Giới tính của con Khiếu Thiên thú này, nói vậy mọi người đều biết, giống đực. Trong cơ thể dương hỏa quá thịnh. Dùng Âm Phong quả, âm dương công kích lẫn nhau, dựa theo đạo lý, tối đa là không mấy thoải mái. Lấy hình thể của nó khổng lồ như vậy, rất nhanh là có thể chống đỡ qua! Kết quả, các ngươi hết lần này tới lần khác cho nó dùng Thanh Thần Thủy.

- Thanh Thần Thủy, tĩnh tâm thanh thần, có thể tiêu trừ nóng nảy. Trong đó thành phần chủ yếu nhất là Diếu Mẫu Thảo.

- Đây là dược vật có tính trung hòa ổn định. Theo lý thuyết dùng nhiều hơn nữa cũng không có vấn đề gì. Chỉ có điều, không khéo chính là thứ này vừa vặn có tính tương khắc với thuộc tính của Âm Phong quả. Một khi tiếp xúc, sẽ lập tức dẫn phát lực lượng, khiến cho thuộc tính âm khí tức hoàn toàn bạo phát, kích phát ra hiệu quả hơn gấp ba lần. Hai thứ kết hợp, chính là nguyên liệu chủ yếu chế luyện Phá Dương Đan, đối với sinh mạng thể chất thuộc tính dương có tác dụng kích hoạt cực lớn.

Trương Huyền tiếp tục nói:

- Trong cơ thể Khiếu Thiên thú, thuộc tính dương bị kích hoạt, lúc này ban đêm mới không ngủ được, nắm giữ tinh lực phát tiết không hết, giống như si xuân!

- Nếu như chỉ có như vậy, nó vẫn có thể kiên trì qua. Chỉ cần trong cơ thể âm dương cân bằng, cũng có thể giải ngoại trừ tai hoạ ngầm. Đáng tiếc... Phong đường chủ lại để cho nó ăn hai viên Khứ Nhiệt Đan.

Nói đến đây Trương Huyền đầy thương hại lắc đầu:

- Trong Khứ Nhiệt Đan có chứa Cực Hàn Thảo. Thứ này có thể tiêu trừ dương hỏa trong cơ thể... Khiếu Thiên thú vừa kích hoạt lực lượng thuộc tính dương trong cơ thể. Lấy thứ này cho nó ăn, còn ăn một lần hai viên, tương đương với trực tiếp ném xuống khối băng vào trong ngọn lửa... lạnh nóng trên dưới, không chết ngay tại chỗ, lại tính là mạng lớn!

Nói thật, con Khiếu Thiên thú này thật đúng là đủ đáng thương. Vốn không có việc gì, lại thiếu chút nữa cứng rắn bị bọn họ làm cho suýt chết.

Còn cứu chữa... quả thực chính là giết người!

Sắc mặt đám người Phong đường chủ, Lô thú sư đều khó coi.

Rất hiển nhiên, bọn họ cũng không nghĩ tới, Khiếu Thiên thú sở dĩ có bộ dạng này, không ngờ là bởi vì bọn họ... dùng sai thuốc!

- Các ngươi cẩn thận nhớ lại một chút, có phải là sau khi cho uống thuốc, bệnh tình của con Khiếu Thiên thú này mới dần dần chuyển biến xấu?

Trương Huyền hỏi tiếp.

- Đúng...

Vị học đồ vừa rồi nhớ lại một chút, sau đó nói. Mọi người không nhịn được gật đầu.

Đúng là như thế.

Ai cũng không nghĩ tới, dược vật bình thường lấy ra ăn này, không ngờ tạo thành tác dụng ngược lại.

- Trong cơ thể thuộc tính dương kích hoạt, cùng thuộc tính lạnh va chạm vào nhau. Lúc này, nếu như thiến nó, dương hỏa biến mất, âm khí bay lên. Không cần một canh giờ, nó sẽ ngừng hít thở, chết ngay tại chỗ!

Nói đến đây, Trương Huyền nhìn về phía Thanh Dương tông sư cách đó không xa:

- Đây là nguyên
nhân ta vì sao phải nói ngươi là lang băm. Nếu như thật sự làm theo lời ngươi nói, không những cứu không được Khiếu Thiên thú, sợ rằng hiện tại đã là một thi thể.

- Chuyện này...

Toàn thân Thanh Dương tông sư lạnh như băng. Làm nhị tinh y sư, đối với y đạo có hiểu rõ cực cao sâu. Đối phương nói nhịp nhàng ăn khớp, hoàn hoàn tiến dần lên, phân tích rõ ràng đâu ra đó, không có bất kỳ sai lầm nào, giống như tận mắt nhìn thấy. Ngay cả hắn cũng bội phục không thôi. Hắn muốn phản bác, cũng tìm không ra lý do.

- Ngươi mới vừa nói huyết mạch tiến thiên, là chuyện gì xảy ra?

Sợ Thanh Dương tông sư khó xử, Phong đường chủ vội vàng nói sang chuyện khác.

- Trong cơ thể thuộc tính dương bị kích hoạt, ổn định lại, tất nhiên huyết mạch tiến thiên. Ngược lại, sẽ chết. Nói cách khác, hiện tại Khiếu Thiên thú có thể chịu đựng qua được, tu vi sẽ có tiến bước, nhận được lợi ích cực lớn; Không chống đỡ nổi, vậy sẽ chết.

- Vậy... có thể có phương pháp cứu chữa hay không?

Phong đường chủ đầy khẩn trương.

- Đương nhiên là có. Chỉ có điều... có khả năng cần một vị luyện đan sư phối hợp.

Trương Huyền có chút do dự nói.

- Mạc Vũ tiểu thư chính là luyện đan sư chính thức. Nàng có thể giúp một tay.

Hơi nghiêng Vân Đào vội vàng nói.

Mọi người đồng loạt đưa mắt tập trung qua.

- Cần làm sao, ta có thể ra tay.

Mạc Vũ tiểu thư chắp hai tay ở sau lưng, vẻ mặt ngạo nghễ.

Tuy rằng đối với người trước mắt này, nàng không quá thiện cảm, nhưng chỉ cần có thể cứu được Khiếu Thiên thú, bảo nàng làm chuyện gì cũng có thể.

Lại nói, những phương diện khác nàng đều kém hơn so với đối phương. Lần này cuối cùng nàng thể hiện ra thiên phú luyện đan sư, có thể mở mày mở mặt, rửa sạch nỗi nhục trước đó.

Ngươi không phải là thuần thú lợi hại sao? Không phải là danh sư học đồ sao? Không phải ngay cả y đạo cũng có thể nói ra một chút sao?

Tuy rằng những điều này ta đều kém hơn so với ngươi, nhưng ta chí ít còn có một đan đạo!

Chí ít ta là một vị luyện đan sư chính thức nhất tinh!

Vẻ mặt nàng kiêu ngạo từ trong đám người đi ra, đang muốn hỏi đối phương hỗ trợ như thế nào, đã thấy người thanh niên đối diện nhướng mày, giọng nói mang theo nghi vấn hỏi.

- Nàng... biết luyện đan sao?

- Ngươi...

Mạc Vũ tiểu thư thoáng cái lảo đảo, thiếu chút nữa thì lập tức nổi giận.

Ngươi còn có thể nói tiếng người hay không?

Ta là luyện đan sư nhất tinh, đương nhiên biết luyện đan!

Không biết luyện đan thế nào thi đậu thế nào?

Sớm biết rằng người này sẽ không nói được lời gì dễ nghe, không nghĩ tới đáng giận như vậy.

Hàm răng nàng nghiến lại vang lên những tiếng két két, tức giận tới mức hít thở dồn dập, ngực không ngừng lên xuống:

- Ngươi đã nhìn thấy luyện đan sư nào không biết luyện đan sao?

- Đã từng thấy...

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta sợ ngươi cũng nhờ tranh luận đan thành tựu luyện đan sư, như vậy sẽ không biết chế luyện...

- Tranh luận đan? Đây chính là đại sư đan đạo tinh thông đối với luyện đan đến thực lực nhất định mới có thể làm được!

Ánh mắt Mạc Vũ tiểu thư lộ ra vẻ sùng bái:

- Loại tiền bối này, mỗi một người đều có tài kinh thiên động địa. Ngươi lại còn nói bọn họ không biết chế luyện đan dược? Đùa gì thế! Nếu như ngươi dám ở nghiệp đoàn của luyện đan sư nói như vậy, tuyệt đối sẽ bị người ta lập tức đánh chết...

Nàng còn chưa nói hết lời, chỉ thấy người thanh niên đối diện lặng lẽ lấy ra một huy hiệu luyện đan sư đeo ở trên người, gãi đầu, vẻ mặt xấu hổ.

- Ta chính là loại tiền bối nàng nói, vừa vặn không biết luyện đan...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện