Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Quý Mặc công tử hưng phấn (2)


trước sau

Nếu là lão sư, lại phải nêu gương tốt cho người, kiểm soát chặt chẽ tu vi của bọn họ.

- Vâng!

Mọi người cùng nhau đánh ra quyền pháp.

Vù vù vù!

Bên trong gian phòng nhất thời có tiếng gió gào thét thổi, kình khí mười phần.

Đổi lại thành người khác, thoáng cái nhìn năm người đồng thời đánh quyền, cho dù có thể nhìn ra tu vi, khẳng định cũng tìm không ra chỗ mấu chốt.

Trương Huyền lại khác, Đồ Thư Quán trong đầu vận chuyển một cái, lập tức lại viết ra những chỗ thiếu hụt của trong tu luyện bọn họ.

- Coi như không tệ. Thời gian một tháng, tất cả đều có tiến bước. Chỉ có điều, còn kém xa lắm.

Nhìn xong vấn đề tu luyện của mọi người, lông mày Trương Huyền nâng lên:

- Trịnh Dương, công pháp ta cho ngươi tu luyện, bảo ngươi tu luyện kinh mạch Phế Thái Âm, ngươi tu luyện kinh mạch Tam Túc làm gì? Vẽ rắn thêm chân chẳng ra cái gì cả. Còn để ta phát hiện tu luyện như vậy nữa, cút xéo cho ta, đừng ở chỗ này chậm trễ thời gian!

- Lưu Dương, cánh tay phải của ngươi tuy rằng đã khôi phục. Lúc tu luyện, cũng phải chú ý. Mạnh mẽ sử dụng lực mạnh lượng trùng kích, chẳng lẽ còn muốn lại phế bỏ sao?

- Vương Dĩnh...

...

Rất nhanh, hắn nói ra một lượt những phát hiện sai sót tu luyện của năm đệ tử gần đây, lại truyền thụ một ít phương pháp tu luyện mới.

Trương Huyền tuy rằng làm những chuyện khác có chút lung tung, nhưng trên phương diện giáo dục học sinh, hoàn toàn không có chút chậm trễ, nghiêm túc chăm chỉ.

Ầm ầm! Ầm!

Một lúc lâu sau, mọi người đều đột phá. Đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh dẫn đầu đột phá Bì Cốt cảnh, đạt được Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ. Ngay sau đó Viên Đào cũng đạt được Bì Cốt cảnh đỉnh phong.

Trong số mấy người, tiến bước lớn nhất vẫn là Triệu Nhã. Trước đó nàng chỉ mở ra hai huyệt đạo. Trải qua Trương Huyền giảng giải, trong một canh giờ, thậm chí liền đột phá mười huyệt vị, thực lực tăng mạnh.

Cảm nhận được trong thời gian ngắn như vậy, tu vi đột phá nhiều như vậy, mọi người hưng phấn, đồng thời đầy hoảng sợ.

Trước đó Lưu sư nói qua, bọn họ muốn đột phá, cần phải có cơ hội. Nhanh nhất cũng phải mười ngày nửa tháng. Trương lão sư tới, tùy tiện chỉ điểm một hồi, tất cả lại tiến bộ. Làm sao không nói rõ, thủ đoạn của hắn còn lợi hại hơn so với Lưu sư?

Hiểu rõ điểm ấy, trong lòng bọn họ càng bái phục.

- Được rồi, ngày hôm nay lại đến đây thôi? Nghỉ ngơi thật tốt, dưỡng đủ tinh thần. Ngày mai ta còn phải đi sát hạch danh sư!

Trương Huyền phân phó nói.

Trải qua chuyện của Triệu Nhã, hắn biết, bối cảnh lợi hại hơn nữa, cũng không giống như bản thân mạnh mẽ. Sát hạch danh sư, ở thế phải làm.

...

- Ta có việc gấp muốn bái kiến Quý Mặc công tử!

Quý gia một trong ba gia tộc lớn Thiên Vũ vương quốc, một bóng người vội vã đi tới.

Nếu như Trương Huyền ở đây, khẳng định có thể nhận ra, chính là người dẫn đầu trước đó bị đánh tới rối tinh rối mù ở ngoài thành.

Lúc này trên thân của người dẫn đầu vẫn đầy vết thương. Chỉ có điều, trải qua trị liệu, hắn đã khá hơn nhiều, chí ít hành động tự nhiên.

- Như thế nào? Thành công không?

Két!

Cửa phòng mở
ra, nhìn thấy hắn đi tới, ánh mắt Quý Mặc công tử nhất thời sáng lên.

- Hồi bẩm công tử, tuy rằng chúng ta bị thương vô cùng nghiêm trọng, lại may mắn không làm nhục sứ mệnh!

Người dẫn đầu quỳ rạp xuống đất.

- Ừ, không tệ, không tệ!

Nghe được đối phương trả lời xác nhận, ánh mắt Quý Mặc công tử lóe lên sự hưng phấn.

Tiểu tử kia khiến cho hắn mất hết mặt mũi. Không giáo huấn thật kỹ, làm thế nào có thể giải được cơn giận trong lòng.

- Mau đưa ngọc tinh ghi lại cho ta xem!

Bàn tay đưa ra ngoài, vẻ mặt Quý Mặc công tử đầy chờ mong.

Trước đó ngươi không phải rất kiêu ngạo sao?

Còn tam cảnh, tứ cảnh, ngũ cảnh, giống như chơi xiếc ảo thuật, còn thi họa sư tam tinh... Người trần truồng bị treo ở trên cây, ta xem ngươi còn tỏ vẻ cái gì.

- Hồi bẩm thiếu gia, ngọc tinh ghi lại ở thời điểm chiến đấu, bị phá hỏng!

Người dẫn đầu đầy xấu hổ.

- Bị hỏng rồi?

- Vâng. Chỉ có điều, bây giờ chúng ta treo tiểu tử kia ở trên một cây đại thụ ngoài thành. Mấy huynh đệ khác đang canh chừng. Thiếu gia có thể đi theo ta, trực tiếp cười nhạo, có khả năng trút giận tốt hơn!

Người dẫn đầu nói.

- Không sai, trực tiếp đùa cợt mới là điều ta thích nhất!

Cười hắc hắc, ánh mắt Quý Mặc công tử lóe lên.

Người kiêu ngạo như thế bị lột hết đồ, treo ở trên cây, không qua nhìn, trực tiếp đùa cợt, hắn cũng cảm thấy có phần có lỗi với chính mình.

- Đi!

Mặc quần áo xong, Quý Mặc công tử lại muốn ra cửa.

- Công tử, chúng ta đắc tội dù sao cũng là một vị thi họa sư tam tinh. Cho dù có ngọc tinh ghi lại làm con át chủ bài, đối phương không dám làm gì. Chỉ có điều nếu bị một vài lão cổ hủ ở bên trong phủ đệ biết được, quát lớn một hồi, sợ rằng tránh không được. Ta thấy... Nếu không công tử thay y phục dạ hành. Chúng ta lặng lẽ rời khỏi đây! Tốt nhất ai cũng không kinh động, ai cũng không nói, để tránh để lộ tin tức, rước lấy không ít phiền toái không cần thiết.

Thấy hắn muốn nghênh ngang từ cửa chính ra ngoài, người dẫn đầu khuyên can nói.

- Không sai, ngươi suy nghĩ rất chu đáo. Đám cổ hủ kia đã sớm nên xử lý. Chờ ta trở thành thi họa sư nhị tinh, danh chấn một phương, kế nhiệm vị trí tộc trưởng, sẽ ra tay giáo huấn!

Quý Mặc công tử thoả mãn gật đầu.

Thấy không, đây mới là thuộc hạ trung thành nhất, suy nghĩ cho mình bao nhiêu.

Chỉ sợ cũng chỉ có ta mới có mị lực nhân cách như vậy, mới có thể làm cho thuộc hạ quyết một lòng làm việc như thế.

Nghĩ vậy, hắn đầy hưng phấn, phiêu phiêu dục tiên.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện