Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Sát hạch danh sư, bắt đầu! (2)


trước sau

- Khương sư, không cần tức giận. Chỉ là một kẻ vô tri không biết từ nơi nào xuất hiện mà thôi. Cho dù cho hắn thi, cũng chưa chắc có thể thành công!

Một người thanh niên học đồ, nhìn thấy được sắc mặt Khương Thần thâm trầm, liền đi tới trước mặt lấy lòng:

- Lại nói, cho dù có đầy đủ tiêu chuẩn sát hạch, có thể sát hạch, cũng khẳng định không có cách nào so sánh được với công tử! Công tử lại là thiên tài siêu cấp trời sinh có mức độ tâm cảnh đạt được 4.0!

Sát hạch danh sư cần phải có mức độ tâm cảnh đạt được 3.0.

Danh sư học đồ bình thường, vừa đạt được tâm như mặt nước phẳng lặng, tối đa cũng lại khoảng 1.5, cần trải qua vô số năm tháng tu luyện, mới có khả năng tăng lên tới cấp bậc này.

Mà vị Khương Thần này là tồn tại vừa đến tâm như mặt nước phẳng lặng, đã đạt được mức độ 4.0.

Danh tiếng nhất thời truyền ra.

Mặc dù so với Mạc Hoằng Nhất 6.0, Mạc Vũ 5.0, hắn có chút thua kém, cũng tuyệt đối được tính là thiên tài trong thiên tài.

- So sánh với ta? Hắn tính là thứ gì!

Nghe nói như thế, sắc mặt Khương Thần hòa hoãn không ít.

Ngoại trừ hai kẻ biến thái trước mặt này, bàn về mức độ tâm cảnh, hắn thật đúng là không còn sợ ai.

Một tiểu tử không biết từ nơi nào xuất hiện mà thôi. Luyện đan có thể không tệ, mức độ tâm cảnh... Đây chính là căn bản của danh sư, cũng giống như chân khí của võ giả. Cho dù đạt được 3.0, so với loại người trời sinh lại đạt được 4.0 như hắn, vẫn kém một khoảng rất lớn.

Ba và bốn, giống như chỉ chênh lệch một chút. Sử dụng tu luyện lại nâng cao, không khổ luyện hơn mười năm, mấy chục năm là không có khả năng hoàn thành.

Lăng Tiêu Tiêu cũng nhìn qua.

Đối với người trước mắt cái gì cũng không biết này, nàng cũng không cho rằng mức độ tâm cảnh có thể đạt tiêu chuẩn.

Ngươi thấy ai qua sát hạch danh sư, lại ngay cả nội dung thi cái gì cũng không biết?

Người khác thi danh sư, đều cần chuẩn bị trước, khổ học mấy năm, hoàn toàn không dám chậm trễ. Người này thì hay rồi, cái gì cũng không hiểu, lại vẫn tới sát hạch, thi cái lông!

Hắn cũng có thể thi đậu, mình loại người cái gì cũng biết, chẳng phải tùy tiện có thể thi được nhị tinh sao?

Trong lòng nàng miên man suy nghĩ, đang nghĩ tâm cảnh của đối phương không hợp cách, mình nên nói cái gì. Nàng liền nghe được một tiếng động khẽ.

Cách đó không xa Văn Lý Thạch thoáng chút lấp lánh, chậm rãi hiện lên một dòng chữ.

Ngô sư tiện tay tiếp nhận, lại cúi đầu nhìn. Ban đầu, biểu tình của hắn vốn có không thèm để ý chút nào, lại thoáng cái thay đổi. Môi hắn không khỏi run rẩy:

- Cái này... cái này...

- Mau nhìn xem bao nhiêu!

Thấy danh sư luôn luôn trầm ổn, biến thành bộ dạng này, tất cả mọi người đều sửng sốt, vẻ mặt hiếu kỳ, không nhịn được nhìn về phía Văn Lý Thạc.

Vừa nhìn xuống, thân thể mỗi một người đều chấn động.

- Đi xem!

Khương Thần ngại vì mặt mũi, vẫn không tiến lên.

Người thanh niên gật đầu, đi tới. Sau đó, biểu tình hắn giống như gặp quỷ đi tới trước mặt.

- Thế nào? Lẽ nào có thể sánh ngang cùng với ta? Cũng đạt được 4.0?

Lông mày Khương Thần nâng lên:

- Ta xuất thân thế gia danh sư, từ nhỏ lại tiếp xúc với chương trình học danh sư, lúc này mới có thể một đạt được tâm như mặt nước phẳng lặng, lại có mức độ cao như vậy. Hắn là một tiểu tử hoang dã, làm sao có thể so sánh được? Đến cùng là bao nhiêu?

Người thanh niên nghẹn đỏ mặt:

- Hắn... 5.1!

Phù phù!

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, tim Khương Thần gần như ngừng đập:

- 5.1?

Trời ạ, vừa nói người này không thể so sánh được với mình, kết quả lại là một 5.1... Đây chính là mức độ tâm cảnh còn cao hơn so với Mạc Vũ công chúa!

Khương Thần chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi ngậm trong miệng, buồn bực sắp phun ra.

- 5.1? Điều này...

Lăng Tiêu Tiêu cũng mở to hai mắt nhìn. Đại ca, mức độ tâm cảnh của ngươi cũng đạt được 5.1, tự nhiên danh sư thi cái gì cũng không biết. Đến cùng ngươi từ xó xỉnh nào xuất hiện vậy?

5.1 đã có thể xưng là tuyệt đỉnh thiên tài, có chút tu luyện có thể đạt tới mức độ 6.0. Có đầy đủ tư cách sát hạch danh sư nhị tinh!

Thiên Vũ vương quốc nhiều năm như vậy, người tài giỏi như thế, cũng chưa từng xuất hiện qua mấy người...

Vốn tưởng rằng là một kẻ nhà quê cái gì cũng sẽ không, kết quả nhanh chóng biến hóa, thành thiên tài tuyệt thế. Gương mặt Lăng Tiêu Tiêu đỏ ửng, không biết nên nói cái gì.

...

- Mức độ tâm cảnh 5.1, tuyệt đối là thiên tài trong thiên tài. Đi ra sân, hiện tại ta lại giúp ngươi sát hạch!

Ngô sư vẻ mặt kích động, đi nhanh ra ngoài.

Đám người Trương Huyền đi theo.

Thời gian không lâu, mọi người đi tới trong một đại sảnh rộng rãi.

Ngay phía trước đại sảnh có năm cửa lớn đóng chặt.

- Sát hạch danh sư chia ra làm năm bước đi: phòng tín nhiệm, phòng trợ giúp tu luyện, điện khôi lỗi, biển công pháp, đường không sai! Ngươi lại có học sinh, có lời, bảo bọn họ tiến vào phòng trước mặt này. Chỉ muốn độ tín nhiệm đối với ngươi đạt được 50, xem như thông qua!

Ngô sư chỉ vào cánh cửa đầu tiên, nói.

- Ừ!

Đã nghe Lăng Tiêu Tiêu nói qua quy định, Trương Huyền gật đầu ngoắc tay. Đám người Triệu Nhã đã đi tới:

- Mấy người này là đệ tử của ta!

- Bọn họ...

Liếc mắt nhìn mọi người, Ngô sư lại liếc mắt nhìn Trương Huyền, lộ ra một tia nghi ngờ.

Bình thường lão sư và học sinh đều có chênh lệch tuổi không nhỏ. Bởi vì như vậy, có thể rất dễ thu được độ tín nhiệm.

Giống như ngươi mới hai mươi tuổi, dạy tri thức cho hài tử bảy, tám tuổi, bọn họ khẳng định rất tín nhiệm ngươi. Nếu muốn dạy cho người mười sáu mười bảy tuổi, tin hay không không nói, sợ rằng để cho bọn họ nhận thức hắn làm lão sư, trong lòng cũng có chút không phục.

Dựa vào cái gì?

Trước mắt chính là như vậy. Vị Trương lão sư này, thoạt nhìn không đến hai mươi tuổi. Học sinh mười sáu mười bảy tuổi, tuổi không chênh lệch nhiều. Ngươi xác định dẫn loại học sinh này qua, độ tín nhiệm có thể đạt được năm mươi?

- Cái này... Không biết những học sinh này của ngươi, tổng cộng dạy trong thời gian bao lâu?

Có chút do dự, Ngô sư hỏi tiếp.

Tuổi không chênh lệch nhiều, mặc dù có chút vấn đề, nếu như dạy dỗ trong thời gian dài, trong lòng bội phục, độ tín nhiệm cũng sẽ tự nhiên cao hơn không ít.

- Hơn nửa tháng...

Trương Huyền suy nghĩ một chút, có chút ngượng ngùng:

- Hơn nửa tháng này, ta bình thường còn ở bên ngoài. Cẩn thận tính toán, có khoảng năm, sáu ngày!

- Năm, sáu ngày...

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, Ngô sư thiếu chút nữa ngất đi. Hắn nhìn người trước mắt giống như đang nhìn quái vật.

Sát hạch danh sư, người khác tìm học sinh
khắp nơi, nuôi dưỡng rất nhiều năm, như vậy độ tín nhiệm sẽ lớn. Khả năng có thể thông qua cũng lại lớn. Ngươi thì hay rồi... dạy năm, sáu ngày lại dẫn học sinh tới...

Ngươi xác định có độ tín nhiệm vượt quá năm mươi sao?

- Thế nào?

Trương Huyền không biết dẫn học sinh qua, còn có nhiều chú ý như vậy, vẻ mặt nghi ngờ.

- Cái này... Không có gì. Chỉ là muốn hỏi một chút, ngươi có còn những học sinh khác hay không. Ví dụ như, có thời gian dạy dài một chút, nhỏ tuổi một chút...

Rất sợ hắn không hiểu, Ngô sư kiên nhẫn nói.

- Không. Bọn họ là người ta dạy thời gian dài nhất, ít tuổi nhất!

Trương Huyền gật đầu.

Ngô sư đảo mắt.

Trời ạ, dạy mấy tuổi tuổi không chênh lệch với ngươi là mấy trong năm, sáu ngày, đây coi như là thời gian dạy dài nhất, ít tuổi nhất?

Đùa giỡn với ta sao?

Đang phiền muộn, không biết giải thích với người này như thế nào, liền nghe được người thanh niên trước mắt vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua:

- Nếu như bọn họ không được, ta cũng Mạc Vũ công chúa dạy vài ngày, để cho nàng thử xem cũng được!

Thử?

Thử em gái ngươi!

Ngươi cho rằng sát hạch danh sư là chơi sao?

Vốn tưởng rằng mức độ tâm cảnh đạt được 5.1, là một thiên tài tuyệt đỉnh, khẳng định sát hạch không thành vấn đề. Thật không nghĩ tới... Ngay cả lời cũng nói không thông.

- Nếu như ngươi lại chỉ có mấy vị học sinh này, lại để cho bọn họ vào đi thôi. Sớm nói cho ngươi biết một tiếng, độ tín nhiệm bọn họ đối với ngươi phải đạt được ngoài 50, mới tính thông qua. Không đạt được... cũng chỉ có thể trở lại lần sau sát hạch!

Cố nén phiền muộn, Ngô sư lười phải tiếp tục giải thích, nói.

- Ừ, biết!

Trương Huyền khoát tay, nhìn về phía đám người Triệu Nhã:

- Các ngươi vào đi thôi!

- Vâng!

Đám người Triệu Nhã gật đầu, đẩy cửa đi vào gian phòng.

- Ở chỗ này nhỏ một giọt máu tươi của ngươi, giống như thủy tinh tín nhiệm, bên trong gian phòng gặp phải các loại huyễn cảnh, biểu hiện tín nhiệm của học sinh đối với ngươi ở trên vách tường!

Thấy người này trực tiếp cho học sinh nhanh chóng đi vào, ngay cả một câu cũng không khai báo, Ngô sư càng bất đắc dĩ. Đối với người này, hắn cũng không ôm lòng tin gì nữa.

Lão sư khác, trước khi để cho học sinh tiến vào trong, đều sớm căn dặn, gặp phải huyễn cảnh nên làm cái gì, thông qua ngôn ngữ ám chỉ, để tăng độ tín nhiệm đạt được...

Hắn thì hay rồi, cái gì cũng không nói, giống như thả vịt chết. Thật không biết người như thế, làm thế nào lên làm lão sư.

Đối với quy định sát hạch danh sư, Trương Huyền hoàn toàn không hiểu. Chỉ có điều, đối với hắn mà nói, cũng không cần phải biết. Hắn đi tới trước mặt, nhỏ một giọt máu tươi.

Oong!

Một tiếng động khẽ vang lên. Phòng tín nhiệm lập tức vận chuyển, lập lòe ánh sáng.

Nhìn thấy được cửa sát hạch danh sư thứ nhất bắt đầu, mọi người đi qua theo. Mỗi một người đều tập trung ánh mắt, thoáng hiện ra vẻ khẩn trương.

- Dẫn một đám học sinh tuổi tác không chênh lệch cùng mình bao nhiêu, chỉ dạy năm, sáu ngày... vậy độ tín nhiệm có thể qua hai mươi cũng là không tệ!

Khương Thần cười lạnh.

Danh sư tuy rằng thi khó, nhưng cũng có thể theo dõi.

Làm danh sư nhất tinh, lại xuất thân thế gia danh sư, đối với loại phương pháp sát hạch này, hắn biết rất rõ.

Độ tín nhiệm cha mẹ là sáu mươi. Năm mươi mới qua cửa ải, nói rõ loại tín nhiệm này, đã không khác biệt so với huynh đệ tỷ muội.

Chỉ dạy học sinh mấy ngày, làm sao có thể có tín nhiệm cao như vậy?

Đừng nói một giáo sư ngôi sao, cho dù là danh sư nhất tinh, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn ngủi như vậy, khiến cho học sinh tuổi xấp xỉ cùng mình, nắm giữ độ tín nhiệm cao như vậy.

- Mấy học sinh này... Thật sự chỉ dạy năm sáu ngày sao?

Không chỉ là hắn, ngay cả Mạc Vũ công chúa cũng không nhịn được đi tới.

- Thật ra... còn chưa có tới năm sáu ngày. Tất cả thời gian cộng lại, có chừng bảy, tám canh giờ!

Trương Huyền suy nghĩ một chút.

Thời gian giảng dạy đám người Triệu Nhã, mỗi ngày hắn đều có việc. Cơ bản là buổi sáng chỉ điểm một chút, buổi chiều cũng không ở đó. Muốn nói thời gian thật sự dạy học, có khả năng cũng chỉ bảy, tám canh giờ. Sẽ không vượt quá mười canh giờ.

- Bảy, tám... canh giờ?

Trước mắt Mạc Vũ công chúa cũng tối sầm.

Thời gian ngắn như vậy, có thể có độ tín nhiệm gì?

Vốn tưởng rằng người này khẳng định chuẩn bị thỏa đáng mới tới, không nghĩ tới không đáng tin như thế...

- Mau nhìn, độ tín nhiệm xuất hiện!

Đang nghĩ nên nói với người này thế nào, để cho hắn một lần nữa chuẩn bị, nàng liền nghe được trong đám người không biết có ai đó kêu lên.

Mạc Vũ vội vàng nhìn sang.

Oong!

Nàng chỉ nhìn thấy được cửa lớn đầu tiên trước mắt, lắc lư một hồi. Một nhóm chữ chậm rãi hiện lên ở phía trên.

- Cái gì? Sao có thể như vậy được?

Đám người Mạc Vũ, Khương Thần kinh ngạc kêu lên.

- Tín nhiệm sống chết có nhau? Đây chính là danh sư ngũ tinh mới có khả năng đạt được...

Thân thể Ngô sư cũng run rẩy, giống như đang rét lạnh.

Các danh sư khác từ trong phòng tới theo đều lặng ngắt như tờ một hồi. Dường như bọn họ đều bị con số trước mắt làm cho kinh ngạc hôn mê.

Chỉ thấy trên tường cửa có hai chữ lớn đặc biệt chói mắt, khiến người ta không thể tin được là sự thật...

85.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện