Thiên Đạo Phi Tiên

34: Lựa Chọn Tiểu Viện


trước sau


Cứ như vậy, Lăng Tiêu dẫn hai người tới một số nơi khác để chào hỏi làm quen, trong đó không thể thiếu Linh Pháp Các.
Theo như Trần Vũ thấy, nhìn chung thì mọi người trong tông môn khá lạnh nhạt, chỉ có số ít là nhiệt tình như Lăng Tiêu.
Nhưng cả hai người bọn hắn đều rõ ràng, vẻ nhiệt tình của Lăng Tiêu là cố ý làm ra, chứ không phải xuất phát từ đáy lòng, bất quá cũng không ai muốn vạch mặt.
Rốt cuộc hắn đã hiểu rõ về thế giới tu tiên, không có giá trị lợi dụng, không mấy ai tỏ ra thân thiện cùng ngươi.
Tham quan một vòng tông môn, Lăng Tiêu đưa hai người xuống núi, đi đến đình viện dành cho đệ tử ký danh.
Đình viện này nằm sát khu vực khảo hạch trong Địa Nguyên Thành, nơi đây náo nhiệt hơn những nơi khác.
Chỉ cần nhìn sơ cũng thấy mấy chục thân ảnh đang đi lại, phòng ốc bên trong cũng có tới mấy trăm cái.
"Tông môn chúng ta có hơn hai ngàn đệ tử, trong đó đệ tử ký danh đã chiếm hơn bốn trăm người."
"Bởi vì số lượng đệ tử nhiều mà chỗ ở lại ít, cho nên tông môn có một quy định đặc biệt.

Đó là trong vòng ba năm kể từ lúc nhập môn mà không thể đạt tới Ngưng Khí tầng ba sẽ bị đuổi ra ngoài.

Vì vậy đệ tử ký danh lớn tuổi trong đình viện đã không còn nhiều lắm."
"Nhưng năm nay không biết vì nguyên nhân gì, mà chỉ có hơn hai trăm người được nhận làm đệ tử ký danh, nên chỗ trống còn dư rất nhiều, dư sức cho các ngươi lựa chọn."
Lăng Tiêu chỉ tay qua phòng ốc đình viện, trong lòng có chút nghi vấn về số lượng đệ tử năm nay, bất quá không có lộ ra ngoài mặt.
"Tiểu đệ thật sự có thể lựa chọn, mà không cần cố kỵ điều gì?" Trần Vũ hỏi thăm lần nữa, hắn không muốn trong lúc lựa chọn lại dính tới phiền toái không đáng có.

Lăng Tiêu nghe hắn hỏi thì nhẹ gật đầu, bất quá ngữ khí có hơi lạnh nhạt, nói:
"Đúng vậy, sư đệ thích ở chỗ nào thì ở chỗ đó, miễn sao còn trống là được.

Nếu như dám gây rắc rối, nhất định sẽ được tông quy hầu hạ.

Còn mấy tòa lầu các màu vàng trên vách núi kia, trước mắt đừng nghĩ đến, đó là chỗ dành cho mười tên đệ tử ký danh đầu bảng.

Được rồi, các ngươi cứ lựa chọn đi, ta phải trở về bẩm báo rồi!"
"Đa tạ Lăng sư huynh đã tốn công chỉ điểm cho tiểu đệ ngày hôm nay." Trần Vũ khách khí, cùng Lăng Tiêu nói lời đưa tiễn.
Sau khi đưa tiễn Lăng sư huynh, Trần Vũ nhờ Trương Phong lấy hết đồ vật trong túi trữ vật ra, cẩn thận cất hết vào người.
Nếu không, một lát nữa hắn thật không biết làm sao để lấy đồ vật ra, pháp lực không có, vậy chỉ có thể dùng cách này.
"Trần đệ, chúng ta chia ra tìm nơi ở thích hợp đi, ngày hôm sau ta sẽ đến tìm ngươi để cùng đi gặp mặt người bằng hữu của ta." Trương Phong ngóng nhìn một chút, nhanh chóng đưa ra quyết định.
"Đệ đúng là có ý này, bất quá ngày hôm sau huynh không cần tìm đệ đâu, cứ để đệ đi tìm là được rồi!" Trần Vũ lắc đầu, không muốn làm quá phận.
"Vậy được rồi, chúng ta chia ra tại đây." Trương Phong gật đầu đáp ứng, sau đó lựa chọn một phương hướng khác mà đi.
Nhìn bóng lưng Trương Phong rời đi, Trần Vũ đứng ngẩn đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhàng.
Cuối cùng cũng vào được Trọng Dương Môn, con đường tu tiên của hắn sẽ bắt đầu từ đây.
Nhẹ lắc đầu một cái, Trần Vũ không vội vàng lựa chọn tiểu viện, vì chỗ ở cũng là chỗ để tu luyện nên không thể sơ sài được.

Trần Vũ đi một vòng xung quanh, nhanh chóng đã nắm hết tình hình cụ thể nơi đây.
Trên đường đi có không ít đệ tử ký danh liếc mắt nhìn hắn mấy cái, Trần Vũ đương nhiên cũng mặc kệ ánh mắt tò mò của đám người kia.
Theo hắn đánh giá thì phần lớn mọi người đều thích ở tập trung, để tiện trao đổi các thứ, nhưng hắn nằm trong ngoại lệ đó.
Khi đã cẩn thận tra xét, Trần Vũ chọn ra một cái tiểu viện nằm trong góc khuất.
Nơi này vắng vẻ hoang sơ, cây cối tươi tốt, bán kính xung quanh hai trăm thước không có một bóng người.
Có thể nói cái tiểu viện này sinh ra để cho đệ tử thích tu luyện ở, không gian vừa thanh tịnh lại tươi mát, dùng để tu luyện không có chỗ chê bai.
Khi đã chọn được chỗ ở thích hợp, Trần Vũ dùng lệnh bài ấn lên tấm bảng bên ngoài.
Tên của hắn lập tức được khắc lên đó, xung quanh tiểu viện cũng hiện ra một tầng hào quang nhàn nhạt, chứng tỏ nơi đây đã có chủ.
Nếu có người cố ý phá cấm chế đi vào mà không có sự cho phép của chủ nhân, vậy thì chuẩn bị tinh thần được môn quy hầu hạ là vừa.
Mở cửa đi vào, Trần Vũ ra sức quét dọn sắp xếp lại một phen cho đúng ý mình.
Sau khi dọn dẹp xong, Trần Vũ ngồi xếp bằng trên giường, hô hấp thật sâu, đợi đến khi hơi thở trầm ổn lại, hắn mới lấy mấy món bảo vật nhận từ Chấp Sự Điện ra tỉ mỉ nghiên cứu.
Vật thứ nhất chính là bộ đạo phục màu xanh, sờ tay vào thì thấy mền mại, không biết được dệt từ cái gì.
Nhìn bề ngoài, chắc chắn sẽ nói đây là một bộ quần áo bình thường.
Nhưng không ai ngờ nó lại có công hiệu tránh bụi, ngoài ra còn có một chút công năng phòng ngự, có thể ngăn cản được một ít công kích của đao kiếm thông thường.
Quần áo như thế, đặt ở trong quốc gia của phàm nhân, đã có thể xem như một món bảo bối.
Nhưng mà ở trong

này, cũng chỉ có những đệ tử ký danh như Trần Vũ, cái gì cũng không có mới cần sử dụng đến.

Vật kế tiếp để hắn chú ý tới, đó là khối lệnh bài màu trắng ngà kia.
Bề ngoài của lệnh bài được điêu khắc rất tinh xảo, cũng không biết làm bằng ngọc hay bằng đá, nhưng mang tới cảm giác mát lạnh khi chạm vào.
Mặt trước có khắc hai chữ "Trần Vũ" màu đỏ nổi bật, mặt sau thì phù điêu dữ tợn, nổi rõ ba chữ Trọng Dương Môn.
Công năng của khối lệnh bài này có rất nhiều, nhưng công năng chính của nó là dùng để nhận dạng thân phận.
Trong phạm vi của Trọng Dương Môn có rất nhiều cấm chế, muốn mở cấm chế phải dựa vào lệnh bài thân phận này.
Thông qua đó cấm chế sẽ kiểm tra quyền hạn của đệ tử đó, xem có phù hợp với chủ thể hay không.
Chỉ cần có một chút không phù hợp, cấm chế sẽ lập tức khởi động khiến cho đối phương chịu đau khổ.
Còn mấy bình đan dược nằm lăn lóc trên giường kia, Trần Vũ tiện tay đưa lên mũi ngửi ngửi, trong phút chốc liền nhận ra một số linh dược quen thuộc bên trong.
Chỉ là cách chế tạo những bình đan dược này cao tay hơn phàm nhân rất nhiều.

Trong nhất thời, Trần Vũ cũng không có cách nào phục chế được.
Ngoài ra, khiến Trần Vũ chú ý nhất, chính là thanh Huyền Kiếm màu xanh dài chừng một thước kia.
Tuy chỉ là một thanh kiếm của đệ tử cấp thấp, nhưng chất liệu vượt xa so với vũ khí của võ giả phàm tục rất nhiều.
Trần Vũ ngồi trên giường không ngừng cảm khái, mấy thứ này trong mắt đệ tử ngoại môn chắc không có giá trị, nhưng đối với hắn là một khối tài sản lớn.
Theo hắn được biết, có rất nhiều cách để đạt được một kiện Pháp Khí tốt.
Một trong số đó là tự mình luyện chế, nhưng nếu làm như vậy sẽ tốn rất nhiều thời gian để học các loại tri thức liên quan tới chế tạo pháp khí.
Cho nên, đại đa số mọi người đều lựa chọn phương thức giao dịch để thu được thứ mà mình muốn.
Ngoài ra, còn cách khác cũng được khá nhiều người ưa thích, đó là hoàn thành các loại nhiệm vụ mà tông môn giao phó để lấy điểm cống hiến.
Sau đó, dùng điểm cống hiến này hướng tông môn đổi lấy Pháp Khí mình thích hoặc là đan dược.

Đương nhiên, nhiệm vụ càng khó khăn thì điểm cống hiến đạt được càng nhiều, càng có thể đổi được Pháp Khí hoặc đan dược tốt.
Đây chính là một biện pháp khích lệ của Trọng Dương Môn, khiến cho các đệ tử vì môn phái mà tích cực phục vụ, không hề làm gián đoạn thời gian nâng cao thực lực của bản thân.
Trần Vũ đang dự định, tương lai có nhiều điểm cống hiến, hắn sẽ đi đổi một kiện Pháp Khí phi hành để sử dụng.
Hồi lâu, khi cảm giác đói bụng truyền đến, Trần Vũ lấy trong người ra mấy phần lương khô ăn qua loa một chút, rồi lập tức ngả người nằm dài trên giường.
Cả ngày cùng Lăng Tiêu đi tham quan khắp nơi, hắn cũng cảm thấy mệt mỏi, cuối cùng không kiên trì được mà ngủ một giấc thật sâu.
Trần Vũ không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ biết lúc tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, lúc này chắc đã là giữa trưa ngày hôm sau.
Hắn lười biếng ngáp dài một cái, sau đó bước xuống giường đi ra ngoài tiểu viện.
Ở đó có một cái giếng nước, do đệ tử ở đây trước kia tự đào.
Trần Vũ lấy thùng gỗ bên cạnh giếng nước kéo lên một thùng đầy, vục tay xuống uống hai ngụm, lập tức cảm thấy nước ở đây ngon ngọt lạ thường, hơn nữa còn có một luồng khí mát lạnh thấm vào ruột gan.
Tinh thần không khỏi run lên, sau đó Trần Vũ gục hẳn đầu vào trong thùng nước, thoải mái rửa mặt.
Sau khi tinh thần tràn đầy sảng khoái, Trần Vũ trở lại trong phòng, ngồi xuống trước bàn gỗ nhịp nhịp chân.
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Vũ quyết định đi tìm Trương Phong để gặp vị bằng hữu kia.
Nhưng đúng lúc này, ngoài sân chợt truyền đến tiếng đập cửa, đồng thời vang lên giọng nói thanh thót của nữ tử truyền vào:
"Vị sư huynh trong kia, ngươi có trong đó không? Tiểu muội có vài điều muốn gặp mặt để thương lượng."
Trần Vũ nghi hoặc, không biết đám người kia muốn tìm mình để làm gì, nhưng cũng đứng dậy ra khỏi phòng.
Chỉ thấy trước cửa gỗ khép hờ, ngoài sân nhỏ có ba người đang đứng, toàn là người hắn chưa từng gặp qua lần nào.
Trong nhóm ba người có tận hai người là nữ tử, người còn lại là nam tử, bọn họ rõ ràng đang muốn nói cái gì đó.
Trần Vũ tiến tới mở cửa, phóng mắt nhìn mọi người, hơi nghi hoặc, hỏi: "Không biết ba vị tìm tại hạ có việc gì?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện