Chương 57
Ăn miếng trả miếng
Dịch: A Bói
Biên: A Tút
Nguồn: Banlonghoi
Âm thanh báo giá náo nhiệt không dứt, chỉ sau một chút công phu thì một bộ áo giáp Thanh Đồng sơ cấp đã được nâng giá lên tới ba mươi bảy kim tệ. Nhưng khi giá cả đã lên tới ngưỡng này thì số người báo giá dần dần ít đi, hiển nhiên giá này đã vượt trên giá trị vật phẩm giao dịch. Cuối cùng bộ áo giáp Thanh Đồng được một khách hàng ở tầng hai mua được với giá ba mươi tám kim tệ.
Thiên Vũ vẫn luôn chú ý đến các kiện vật phẩm tham gia đấu giá cùng với phân tích giá cả của chúng, cuối cùng cho ra một kết quả khiến gã cảm thấy không ổn chút nào. Đó là càng về sau thì vật phẩm đấu giá phẩm chất càng cao, giá cả cạnh tranh càng kịch liệt.
Thoáng cái ba mươi hai kiện vật phẩm tham gia đấu giá đã bán ra hai mươi sáu kiện, nhưng Tam Sắc Thạch vẫn không có chút động tĩnh gì. Điều này làm cho Thiên Vũ có chút sốt ruột, nhấp nhổm không yên.
Vật phẩm đấu giá thứ hai mươi bảy lại thu hút sự chú ý của mọi người một lần nữa, đó là một quyển công pháp Hoàng cấp thượng giai, tên là Hàn Băng Quyết. Giá cả được rao là sáu mươi kim tệ. Thiên Vũ có chút động tâm, đây chính là công pháp Hoàng cấp thượng giai, hơn nữa là có thể dùng tiền để mua, không cần đi cầu xin người khác. Song gã cũng không hề nóng lòng, đồ tốt như vậy sẽ có rất nhiều người tranh đoạt, ra tay sớm tất sẽ chịu thiệt thòi. Thiên Vũ phân tích không hề sai lầm, ngay khi Hồng Di vừa giới thiệu xong công pháp đã có người ra giá. Hơn nữa giá cả trực tiếp tăng lên hơn mười lần, giá trị kéo lên tới hơn hai trăm kim tệ.
Thiên Vũ mang mặt nạ nên nhìn không ra vẻ mặt, nhưng trong lòng lại hận muốn chết, những kẻ tăng giá này giống như chưa bao giờ biết kim tệ phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới kiếm được. Đột nhiên lầu hai có người ném ánh nhìn bao quát toàn trường, Thiên Vũ trông thấy nhất thời cả kinh, bởi vì người nọ lại là Chu Anh Kiệt.
"Ba trăm kim tệ."
Thanh âm ngắn gọn nhưng hữu lực buông xuống, thoáng cái lực áp toàn trường, làm cho nơi này nhưng người một lần tăng giá vài kim tệ tâm nguội lạnh, nhất thời lặng ngắt như tờ. Thiên Vũ nhìn Chu Anh Kiệt dương dương đắc ý, trong lòng tức giận muốn chết, nhưng gã bỏ qua suy nghĩ đấu giá cạnh tranh, bởi vì gã đột nhiên nghĩ đến một việc.
Ngay lúc Chu Anh Kiệt vừa ra giá ba trăm kim tệ, trên lầu hai đột nhiên lại toát ra một thanh âm mà Thiên Vũ quen thuộc, đó là Vương Thế Quốc.
"Ba trăm năm mươi kim tệ."
Chu Anh Kiệt hừ lạnh một tiếng, kêu lên:
"Bốn trăm kim tệ."
Vương Thế Quốc cũng không hề chậm chạp, báo ra giá cả:
"Bốn trăm năm mươi kim tệ."
Chu Anh Kiệt bật dậy, căm tức nhìn Vương Thế Quốc đối diện, gầm nhẹ :
"Năm trăm kim tệ."
Vương Thế Quốc quỷ quyệt cười, vẻ mặt có chút hả hê :
"Chúc mừng ngươi, ngươi thắng rồi."
Chu Anh Kiệt tức thời tỉnh ngộ, tức giận muốn hộc máu. Chính mình rõ ràng báo giá ba trăm kim tệ là có thể mua Hàn Băng Quyết, lại bị Vương Thế Quốc khiêu khích một hồi khiến gã mất thêm hơn hai trăm kim tệ, trong lòng há có thể không tức giận ?
Hồng Di tựa hồ nhìn thấu tâm tư của Chu Anh Kiệt, tươi cười nói : “Chúc mừng vị công tử này, công tử ra giá năm trăm kim tệ có thể là rất cao trong đêm nay, chúng ta sẽ có lễ vật giá trị xa xỉ tặng cho ngươi." Chu Anh Kiệt nghe vậy tức thì bình tĩnh trở lại, tâm tình chuyển biến tốt đẹp được một chút.
Mặc dù tiêu tốn một ít tiền uổng phí, nhưng ít nhất chiếm được sự an ủi của mỹ nữ, còn có đại lễ.
Thiên Vũ liếc nhìn Hồng Di, thầm nghĩ: "Nữ nhân này thật sự là thạo việc buôn bán, chẳng trách Thất Bảo Các nhân khí cường thịnh."
Trên đài cao, Hồng Di buông xuống Hàn Băng Quyết, cầm lấy một thanh đoản kiếm xích hồng sắc, dài ước chừng một thước hai tấc giơ cao lên quá đầu , thanh âm thong thả mà hữu lực nói : “Đây là luyện khí thế gia Hỏa Linh Môn luyện chế Xích Hỏa kiếm, là một đạo khí hạ phẩm do đích thân Hồng Liên ra tay luyện chế, giá cả một trăm kim tệ, mỗi lần tăng giá thấp nhất hai mươi kim tệ."
Báo giá vừa ra, nhất thời khiến ột trận náo động, lập tức đã có người ra giá tranh đoạt.
"Một trăm hai mươi kim tệ."
"Một trăm bốn mươi kim tệ."
"Một trăm sáu mươi kim tệ."
"Hai trăm kim tệ."
"Hai trăm bốn mươi