Đám người vừa đi xa, Hại Thiên Thu liền lấy ra chuông đồng cũ nát. Nàng lắc chuông "leng keng" hai tiếng, mấy con kền kền xung quanh ngay lập tức khựng lại. Nhưng rất nhanh sau đó bọn chúng liền tiếp tục tấn công về phía hai người.
Hàn Tuyết Âm một bên tiếp tục khổ chiến, một bên hỏi Hại Thiên Thu: "Không có tác dụng?"
"Bọn kền kền kêu quá lớn, tiếng chuông căn bản không thể vang xa được. Vậy nên cũng không có mấy tác dụng, chỉ miễn cưỡng khiến bọn chúng ngừng lại trong thời gian ngắn." Nói xong Hại Thiên Thu lại tiếp tục cau mày quan sát đàn kền kền. Nếu không phải ở quanh đây có nhiều đệ tử tiên môn, lại thêm một cái tiên tử và nguyên anh tu sĩ, thì đám chim này đã sớm thành thịt nướng dưới tay nàng rồi. Hiện giờ, chỉ cầu mong Lam Manh Khải tới nhanh một chút, giúp nàng che giấu khí lực, lúc đó thì nàng thì có thể tha hồ đem đám chim này đi quay.
"Hại Thiên Thu cẩn thận!" Hàn Tuyết Âm bỗng nhưng hô to, rồi lao tới ôm chầm Hại Thiên Thu.
Hại Thiên thu đột nhiên bị ôm vào lòng, đại não trong nháy mắt như đình trệ. Sau đó nàng chỉ thấy một con kền kền bay sượt qua phía các nàng, tiếp theo là một mảnh huyết nhụ đỏ chót, chói mắt vô cùng.
Móng vuốt của con kền kền vừa rồi bám chặt vào vai phải của Hàn Tuyết Âm, lúc lượn đi tất nhiên cũng mang theo một tảng lớn thịt từ vai nàng. Đau đớn từ vai phải truyền tới khiến cho Hàn Tuyết Âm ra cả một thân mồ hôi lạnh. Nàng nén đau đớn, một lần nữa ổn định lại phi kiếm. Nhưng chưa đợi nàng kịp trấn tỉnh, lại có một con kền kền khác xông tới. Hàn Tuyết Âm miễn cưỡng lấy kiếm đỡ, sức lực của nàng cũng theo một lần này mà chính thức cạn kiệt.
Phi kiếm không còn người điều khiển, liền lảo đảo, rơi thẳng xuống dưới. Hai người trên phi kiếm, cũng theo đó mà cùng nhau rơi xuống. Hàn Tuyết Âm lúc này chỉ đành bất chấp đau đớn trên vai, ôm chặt người bên cạnh. Dù gì nàng cũng là đệ tử tiên môn, rơi xuống cũng sẽ không đến nỗi mất mạng như Hại Thiên Thu.
Hại Thiên Thu được ôm trong ngực Hàn Tuyết Âm, không khỏi cười đến không thấy cả mắt. Nàng nói rồi mà, nha đầu này chính là ngoài lạnh trong nóng, thực sự rất là đáng yêu! Cơ mà đám kền kền này kỳ thực cần phải nhận một chút giáo huấn. Nghĩ rồi Hại Thiên Thu ôn hòa cất tiếng: "Nhắm mắt lại."
Hàn Tuyết Âm vẻ mặt mờ mịt nhìn người trong lòng. Nàng không biết Hại Thiên Thu lại tính làm trò gì. Thôi thì sống chết có số, nghe theo nàng ta một lần cũng không phải điều gì khó. Nghĩ rồi, Hàn Tuyết Âm liền từ từ nhắm lại đôi con ngươi tuyệt mỹ.
Hại Thiên Thu thấy Hàn Tuyết Âm nghe lời như vậy, tâm không khỏi cười cười. Tiếp theo nàng đem tay phải vòng qua eo của Hàn Tuyết Âm, tay trái luồn qua gối của nàng ấy. Trở mình một cái, Hại Thiên Thu liền ung dung ôm ngang Hàn Tuyết Âm, lăn không mà đứng giữa trời.
Thừa cơ lúc hai người kia đang thất thủ, đám kền kền đồng loạt xông tới, gió phất từ cánh chim như cuồn phong mãnh liệt. Tiếng kêu chói tai cũng càng ngày càng lớn.
Nàng một cái liết mắt cũng lười cho đám gà rừng kia, trực tiếp phát ra hai đạo linh khí màu vàng hướng về phía đám kền kền hai đầu.
Hai đạo linh khí bay lượn xung quanh hai người Hại Thiên Thu, dần dần hóa thành hai con kim long. Kim long thành hình liền thay phiên nhau mà cắn xé đàn kền kền.
Đám kền kền không ngờ kim long đột nhiên xuất hiện, trong nhất thời liền rơi vào hỗn loạn. Cứ chỗ nào kim long bay ngang qua, chỗ đó liền bừng lên một ngọn lửa đen quỷ dị. Trong nháy mắt, hơn một nửa đán kền kền đã bị thiêu cháy rụi, chỉ còn tro tàn bay trong gió.
Hàn Tuyết Âm nhắm mắt, ngưng thần lắng nghe tiếng động xung quanh. Cho tới khi những âm thanh khó chịu nhỏ dần, nàng mới chậm rãi mở mắt ra. Lúc này ánh vào mắt là một gương mặt như hoa như ngọc, bên môi treo ý cười, phong tình vạn chủng. Hại Thiên Thu một thân áo bào trắng, tóc dài vàng óng xõa tự nhiên phía sau. Đôi mắt của nàng cũng đồng dạng là một màu vàng chói sáng, khiến cho gương mặt mà Hàn Tuyết Âm đã thấy quen thuộc trong nhất thời trở nên có chút lạ lẫm. Lại nhìn tới cái tư thế hiện tại, mặt Hàn Tuyết Âm như dự đoán, tối sầm.
Hại Thiên Thu thấy người trong lòng có động tĩnh, trên mặt câu lên một nụ cười nghịch ngợm: "Tiểu nha đầu, không sao chứ?"
"Ta... không sao." Hàn Tuyết Âm cố nén xúc cảm muốn đánh người đáp. Cái kiểu ôm tiểu thư công chúa gì đây?
"Yêu, đã chảy máu be bét như vậy còn bảo là không sao." Hại Thiên Thu nhìn bờ vai cùa Hàn Tuyết Âm, âm thanh ôn hòa, lại pha lẫn chút đùa cợt nói tiếp: "Ngươi nha, cũng đừng có cậy mạnh. Lỡ mà chảy máu chết rồi thì ta lấy ai mà đền cho Tiểu Khải đây? Được rồi, bám chặt chút, ta đưa ngươi đi kiếm chỗ trị thương trước." Nói rồi nàng liền ôm Hàn Tuyết Âm phi thân bay đi.
Hàn Tuyết Âm bị bế ngang, mắt đông lạnh, nội tâm âm thầm ngổn ngang: "Tiểu... Tiểu Khải... là nói sư tôn sao?"
------------
Hại Thiên Thu ôm Hàn Tuyết Âm đáp xuống một cành cây to. Nàng để Hàn Tuyết Âm ngồi dựa vào thân cây, xong liền lục lọi hộp gỗ tìm thuốc và băng trắng. Sau một hồi nàng lấy một cái lọ nhỏ cùng một cuộn băng trắng, hướng Hàn Tuyết Âm hồ hởi nói: "Để ta giúp ngươi băng lại!"
Thật là lâu lắm mới gặp người bị thương nặng như vậy. Hại Thiên Thu nàng không tranh thủ lấy người này ra làm thí nghiệm mới là lạ đó. Lại nói, người trước mắt là người tu tiên, bảo đảm vào tay nàng thử thuốc chỉ có vô tình tăng thêm công lực, tuyệt không có chết!
Hàn Tuyết Âm vẻ mặt trầm ngâm, sau đó liền nói ra lời cự tuyệt: "Để ta tự làm được rồi. Ngươi đưa ta ít băng trắng là được." Thật ra thì, nàng không hiểu vì sao nhìn tới cái vẻ mặt như "chó nhỏ quắt đuôi" của người kia thì thật lại muốn tát cho nàng ấy một cái. Nàng cam đoan một trăm phần, người trước mặt nói tới trị thương thì tuyệt đối không đáng tin.
Hại Thiên Thu bị cự tuyệt, trong lòng cảm thấy, thật tổn thương. Nàng chỉ đành như chó nhỏ nghe lời, đưa qua băng trắng. Lúc quay đi còn liếc nhìn Hàn Tuyết Âm nói: "Thuốc của ta hiệu quả lắm đó. Ngươi chắc chắn là không muốn dùng?"
"Chắc chắn không cần dùng!" Hàn Tuyết Âm ngay lập tức nói ra lời cự tuyệt, trong lòng thầm khẳng định: "Thuốc của ngươi hoàn toàn không đáng tin."
Hai người đang nói chuyện, từ đằng xa bỗng nhưng truyền tới từng trận "ầm ầm" lớn vô cùng. Hại Thiên Thu nghe thấy tiếng động, liền thu hồi lại bộ dáng gợi đòn. Nàng phủi phủi vạt áo đứng dậy, hướng tầm mắt về phía rừng cổ thụ cùng dãy núi trung tâm.
Lúc này, cả một mảnh rừng núi rộng lớn đã bị bào phủ bởi tầng tầng tà khí màu tím. Bọn yêu thú bởi vì ảnh hưởng của dòng khí tím này, càng trở nên hung hãn hơn bao giờ hết. Tiếng gầm rú của bọn chúng như tiếng hét của hàng nghìn hàng vạn oan hồn, không ngừng vang vọng trong không gian rộng lớn.
Hại Thiên Thu cau mày một chút, qua một lúc, khóe môi của nàng dần xuất hiện ý cười. Sau mạt ý cười đó, chính là hai ngọn lửa đen kịt không biết từ đâu xuất hiện, bao lấy hai cổ tay Hại Thiên Thu.
Lửa đen hừng hực cháy, nối dài từ cổ tay nàng cho tới khi chúng giao nhau. Khi lửa đen tan đi hết, trên cổ tay của Hại Thiên Thu liền có thêm hai cái còng tay. Hai cái còng tay được nối với nhau bằng một sợi xích đen xì, dài chừng hai thước. Treo dọc sợi xích lần lượt là mười hai cái thẻ tre màu vàng úa. Trên thẻ mỗi thẻ đều có các dòng chữ đen lạ lẫm. Không cần nói cũng nhận ra, đó đều là cổ tự, thứ từ ngữ bị cả đại lục tẩy chay hơn ba trăm năm trước.
Hàn Tuyết Âm xử lý xong vết thương, quay lại đã thấy Hại Thiên Thu ung dung mà đứng. Nàng thật khó tin nhìn Hại Thiên Thu, trong nhất thời không thể nói lên được lời nào. Một trong những bảo vật từng làm điên đảo tam tộc, thứ tưởng chừng cả đời nàng cũng chỉ có thể nhìn thấy trong sách. Thiên Ma Xích nay lại xuất hiện ngay trước mặt nàng, mà cái người ăn hại kia, thật không ngờ lại chính là chủ nhân của nó. Điều này cũng đồng nghĩa là, Hại Thiên Thu chính là Hắc Diệm Vương!?
Hại Thiên Thu liếc mắt, vô tình thấy được biểu cảm khó tin của Hàn Tuyết Âm, liền quay sang cấp cho nàng một nụ cười tà tứ. Nàng lấy ngón chỏ đặt lên môi làm một động tác im lặng, nói với Hàn Tuyết Âm: "Tiểu nha đầu, đây sẽ là bí mật nhỏ giữa chúng ta được chứ?"
Nói rồi Hại Thiên Thu lại xoay mặt nhìn về phía nơi tụ tập của khí tím, nói: "Hắc Diệm Quỷ Tướng, ra đây đi."
Vừa dứt lời, hai ngọn lửa đen liền bùng lên sau lưng nàng. Tiếp theo đó là một nam một nữ, mang khôi giáp sáng bóng, quần áo chỉnh tề, quỳ sau lưng Hại Thiên Thu đồng thanh cung kính đáp: "Quỷ tướng Vương Duật bái kiến Hắc Diệm Vương!"
"Quỷ tướng Cố Hàm bái