"Ta là Tịch Quan Tự."
"Có một câu mà cứ nói mãi, ngươi là Tịch Quan Tự thì làm sao hả?" Ngôn Thương Du bực bội nói.
"Phò mã đại nhân, ngài thật sự không biết ta?" Tịch Quan Tự bất mãn thể hiện rõ trên mặt.
"Không." Ngôn Thương Du thành thật lắc đầu.
"Ta kháo! Tịch gia là đệ nhất thương gia nổi tiếng trong ngoài Đại Thống ai ai cũng biết, ta là nhi tử độc nhất của Tịch gia, kẻ ăn mày còn biết điều này, ngươi là người rừng à?"
"Thế liên quan gì đến việc ta biết hay không biết ngươi?" Ngôn Thương Du khá bất ngờ nhưng vẫn tỏ vẻ không quan tâm.
"Ngươi..." Tịch Quan Tự cứng nghẹn ở họng nửa ngày cũng không mở miệng được.
"Ta ngưỡng mộ ngài đã lâu, muốn kết giao bằng hữu, phò mã gia nể mặt ta chứ?" Tịch Quan Tự xưa nay quan quyền nịnh bợ không ít, nhưng cái loại khó ưa không biết điều như Ngôn Thương Du thì là lần đầu gặp. Tuy rất khó chịu nhưng lại thấy thú vị, càng muốn giao hảo cùng người này.
"Kết bạn liền nói kết bạn, cứ ở đó ta là này ta là nọ mãi, y như tên khùng." Ngôn Thương Du không phải người ở đây tất nhiên không biết Tịch Quan Tự, lại đang bực bội trong người liền cần gì cho tên này mặt mũi.
"Ngươi... Hôm qua thấy phò mã gia tuấn tú khôi ngô văn nhã thư sinh cưỡi bạch mã, thật không ngờ có thể nói ra liền chửi người như thế." Tịch Quan Tự cũng là thương gia, chửi xéo cũng đâu thua ai.
"Tịch thiếu gia đường đường là người buôn bán lớn, không ngờ là cái loại hấp tấp vô công rỗi nghề ngồi tửu lâu, xiên xỏ người khác như vầy." Hai người nói xong liền nhìn nhau, bật cười.
"Ha ha. Ta tên Tịch Quan Tự, cứ gọi Quan Tự đi, sau này chúng ta là bằng hữu."
"Ta tên Ngôn Thương Du, như vậy liền gọi Thương Du."
Phải nói hai người thật sự rất ăn ý, nói chuyện đủ thứ trên trời dưới đất. Ngôn Thương Du ngoài Lâm Minh ra thì không có bằng hữu nào khác, còn Tịch Quan Tự chỉ có đám người nịnh hót đi theo, bằng hữu thật sự thì tìm không ra.
Đến trưa, hai người liền kéo đến Du Lam lâu tìm Lâm Minh, Lâm Minh vẫn cung kính trước sau như một nhưng thấy Ngôn Thương Du vui vẻ cười nói cũng có phần thiện cảm với Tịch Quan Tự. Trước nay hắn luôn tin lời Ngôn Thương Du bất kể trường hợp nào. Xế trưa thì từ biệt, Lâm Minh theo Ngôn Thương Du về Phò mã phủ.
Vừa bước vào phủ đã nghe mùi sát khí nồng đậm. Vu Hoa nhìn Ngôn Thương Du như nhìn một thứ gì đó mang thù giết cha đoạt vợ.
"Chào vị tỷ tỷ này, có chuyện gì sao?" Ngôn Thương Du lịch sự chào hỏi.
"Vừa sáng sớm phò mã gia đi đâu đến giờ này mới trở lại vậy? Công chúa còn ở trong phủ đấy." Vu Hoa cười thân thiện nói.
"À, ta đi đón Minh Minh, công chúa đã cho phép rồi."
"Vậy sao?"
"Không có chuyện gì ta đi trước, sắp xếp phòng cho Minh Minh vậy." Ngôn Thương Du nói rồi định bỏ chạy.
"Minh Minh?" Vu Hoa cười càng thân thiện hơn.
"Là biệt danh ta đặt cho hắn đấy, tỷ thấy có thân thiện đáng yêu không?" Ngôn Thương Du ngượng ngạo cười cười đáp.
"Ta đi trước. Tạm biệt" Nói xong không đợi Vu Hoa phản ứng liền kéo Lâm Minh chạy mất hút.
.............》.《............
"Công chúa." Vu Hoa lập tức đi báo lại.
"Ân?" Tinh Hàm nhàn nhạt đáp.
"Phò mã đã về."
"Ân?"
"Còn dắt theo tên Lâm Minh kia nữa."
"Ân?"
"Còn thân mật