“Gió xuân khắp điện hương đưa ngát
Hoa rợp ngàn quan ánh tỏa hồng.”
Lại nói, khi được lệnh triệu nhập cung phò chính, cả Ngạo Thiên Đế Quân và Bách Độc Chân Quân đều hết sức phấn khởi, lập tức thu xếp công việc rồi theo Dương Thiên Bộ khởi trình ngay.
Cả hai lão cùng bốn nàng thiếu nữ thuộc Dương Thiên Bộ đều có khinh công tuyệt đỉnh lại hối hả đăng trình nên cuộc hành trình rất là nhanh chóng.
Ngày đi đêm nghỉ, trên đường cũng chẳng gặp chuyện gì đáng kể nên chỉ sau mấy ngày là cả bọn đã đến khu vực ngoại vi của Bích Dạ Cung.
Để tỏ lòng tôn kính điện hạ, mọi người đình bộ, không sử dụng tuyệt đỉnh khinh công nữa mà chỉ rảo bước đi như những người bình thường. Đấy cũng chỉ là phép lịch sự thông thường của giới giang hồ.
Đột nhiên, trước mắt bọn họ xuất hiện mấy toán kỵ mã hàng ngũ chỉnh tề rầm rộ kéo đến, nhân hùng mã tráng lẫm liệt oai phong, khí thế ngất trời. Những người này trước đây cũng chính do Ngạo Thiên Đế Quân và Bách Độc Chân Quân đích thân tuyển chọn theo thánh dụ, nhưng nay nhìn thấy khí thế của bọn họ, hai lão cũng không khỏi giật mình.
Đội kỵ mã tiến đến trước bọn họ thỉ lập tức rẽ ra xếp thành hai hàng thẳng tắp, kỵ sĩ nghiêm trang trên yên, đồng cung tay kính cẩn hô :
- Thiết Kỵ Thị Vệ Đội phụng thánh chỉ xuất cung nghênh đón đại giá nhị vị Hoàng bào, Lam bào Thị giả. Cung thỉnh nhị vị nhập cung.
Thế là Ngạo Thiên Đế Quân và Bách Độc Chân Quân nhập cung bằng sự hộ tống của các đội Thiết Kỵ Thị Vệ. Đây là lần đầu tiên hai lão được nhập cung kiến giá nên trong lòng đang rất phấn khởi.
Lúc này trời đã về chiều nên hai lão chưa vào cung triều kiến ngay mà tạm thời nghỉ ngơi tại Yên Vân Các nơi Đông Viện và Phù Vân Các nơi Tây Viện. Bọn cung nhân hầu hạ hai lão rất chu đáo, giúp hai lão tắm gội hương hoa để sáng mai kiến giá.
Bích Dạ Cung sau khi được sửa sang đã trở nên một khu vực rộng lớn, với nhiều đình đài lầu viện lớp lớp tầng tầng nhiều vô số kể.
Ở ngoài cùng là vòng thành ngoại vi, với các đình viện lầu các, nơi trú đóng của các đội thị vệ hộ cung. Khoảng giữa là các lâm viên, thượng uyển cùng Đông, Tây, Nam, Bắc Tứ Viện, là nơi hai lão đang ở. Trong cùng mới là cấm cung, nơi điện hạ ngự, có các cung nhân thị nữ phụng hầu.
Đây là đêm đầu tiên ở trong cung nên cả hai lão đều suy nghĩ rất nhiều chuyện, cứ mãi trằn trọc thao thức, không sao an giấc được.
Khi trời vừa tờ mờ sáng, cả hai đã dậy, lo tắm gội sạch sẽ, vận bộ triều phục mà các cung nhân vừa đưa đến hôm qua, rồi ngồi chờ cho đến lúc nhập cung kiến giá. Hai bộ triều phục một màu vàng, một màu làm, đại diện cho địa vị Hoàng bào, Lam bào Thị Giả của hai lão.
Trong lúc chờ đợi, Ngạo Thiên Đế Quân đi sang Tây viện, cùng Bách Độc Chân Quân chuyện vãn cho qua thời gian. Cung nhân tỳ nữ dâng trà bánh hoa quả cho hai lão dùng điểm tâm. Đầu đề câu chuyện chẳng ngoài việc khi kiến giá nên ứng đối thế nào.
Đến đầu giờ Thìn, một hoàng y thiếu nữ rất mực kiều diễm, tay cầm giỏ hoa, đến Phù Vân Các tìm hai lão. Biết nàng là Hoa nhi, một trong Tứ đại Thị nữ cận kề bên điện hạ, hai lão liền vòng tay chào hỏi. Hoa nhi tươi cười nói :
- Nhị vị tiên sinh. Điện hạ triệu kiến.
Hai lão đi theo Hoa nhi vào khu vực tẩm cung. Nơi đây vạn hoa đua nở, bốn mùa khoe sắc tỏa hương, cảnh vật càng vạn phần kỳ tú.
Đi qua nhiều điện đài lộng lẫy nguy nga, nhiều lầu các tráng lệ huy hoàng, cuối cùng ba người dừng chân trước một tòa cung điện rộng lớn đồ sộ, và cách kiến trúc lại rất kiên cố. Tứ bề được xây bằng thạch bích, trên mái lợp ngói lưu ly, các cửa sổ đều có chấn song vững chắc. Trông nơi đây hoàn toàn không giống tẩm cung của bậc vương giả.
Thấy hai lão cứ nhìn ngắm tòa cung điện, Hoa nhi tươi cười giải thích :
- Đây không phải là tẩm cung mà là Tàng Thư Điện, một trong thập đại bảo tàng của bản cung.
Thì ra là một nơi tàng bảo nên mới được xây dựng kiên cố như vậy. Ngạo Thiên Đế Quân hiếu kỳ hỏi :
- Lão phu hỏi thế này có khi không phải. Chẳng hay thập đại bảo tàng là những nơi nào, để lão phu biết mà sau này không phạm đến.
Hoa nhi cười nói :
- Chuyện đó nhị vị tiên sinh không cần phải lo nghĩ. Nhị vị có địa vị rất tôn cao. Nay đã được điện hạ cho phép ở lại trong cung thì đương nhiên là sẽ có quyền đến những nơi đó. Thập đại bảo tàng trong cung là Tàng Thư Điện, Tàng Trân Điện, Tàng Bảo Điện, Binh Khí Thất, Khôi Giáp Thất, Kiếm Thất, Kỳ Thất, Trà Phòng, Tửu Phòng, Dược Phòng. Hiện điện hạ đang ngự trong Tàng Thư Điện đọc sách.
Đoạn nàng hướng vào trong điện cung kính nói :
- Khải tấu điện hạ. Nhị vị Hoàng bào, Lam bào Thị giả phụng chỉ ứng hầu.
Bên trong có thanh âm trong trẻo nói vọng ra :
- Tuyên nhập.
Giọng nói trong trẻo của nữ nhân, chắc là do một nàng Thị nữ phụng mệnh truyền chỉ. Ba người liền ứng tiếng vâng dạ, tiến vào Tàng Thư Điện. Không cần phải nói, cả Ngạo Thiên Đế Quân và Bách Độc Chân Quân đều cố giữ vẻ nghiêm trang kính cẩn nhất.
Vừa mới đặt chân vào bên trong, cả hai lão lập tức cảm thấy choáng ngợp.
Trong này tứ bề đều xếp đầy sách, có đến hàng vạn, ... à không, phải đến hàng chục, hàng trăm vạn quyển chứ không ít. Từng dãy kệ chứa sách cao đến tận nóc điện. Nhiều quyển sách giấy đã ố vàng chứng tỏ rất cổ xưa. Có cả những thư tịch được viết trên lụa, hay cổ hơn nữa, được khắc trên thẻ trúc, trên đá, trên mảnh gốm hay những thẻ kim loại như thiết thư, đồng thư, ngân sách, kim sách, … Có thể nói đây là một nơi tàng thư lớn nhất thiên hạ.
Nhìn những pho kỳ thư bảo lục vô cùng trân quý kia mà hai lão bàng hoàng khôn tả, những muốn chạy đến giở ra xem ngay. Nhưng rồi hai lão không quên mục đích đến đây, liền vội định thần lại.
Tại án thư đặt bên cửa sổ, một chàng Bạch y công tử đang ngồi xem sách. Chàng chính là điện hạ, Bạch Thiếu Huy. Vẫn như mọi khi, phong thái chàng vẫn đường bệ phi phàm, tôn quý tuyệt luân.
Chàng thấy hai lão tiến vào liền xếp sách lại, nhìn ra, khe khẽ mỉm cười.
Ngạo Thiên Đế Quân và Bách Độc Chân Quân vội tiến đến cung thân hành lễ, kính cẩn nói :
- Điện hạ anh minh thần vũ, uy chấn vạn phương. Chúng thần Hoàng bào Thị giả, Lam bào Thị giả xin tham kiến điện hạ. Cầu ngọc thể vạn an.
"Anh minh thần vũ, uy chấn vạn phương" là hai dòng chữ khắc hai bên hình sơn hà trên ngọc tỷ mà Bạch Thiếu Huy vẫn dùng để đóng vào các đạo chiếu thư, và trên Sơn Hà Ngọc Bội cũng có hai câu đó. Mọi người đã lấy ngay hai câu đó làm những lời tung hô.
Chàng nhìn hai lão, mỉm cười nói :
- Nhị vị khanh gia hãy mau bình thân.
Hai lão đồng cung kính tạ ân. Chàng lại hỏi :
- Thế nào ? Việc trên Tung Sơn kết quả ra sao ?
Ngạo Thiên Đế Quân cung kính tâu :
- Khải tấu điện hạ. Chúng thần tuân theo những gì điện hạ đã xếp đặt, xuất cử đại quân đến Tung Sơn. Mọi sự sau đó đều diễn ra đúng như dự kiến.
Đoạn lão thuật lại những gì đã diễn ra trên Thái Thất Phong hôm đó. Khi kể về trận chiến giữa lão với Bạch Phát Đồng Tử thì thái độ trông có vẻ rất cao hứng. Trong khi đó thì Bách Độc Chân Quân chỉ chắp tay đứng bên, thái độ nghiêm trang kính cẩn. Khi nghe Ngạo Thiên Đế Quân hứng chí khoe khoang, lão cũng chỉ cười thầm.
Nghe xong, Bạch Thiếu Huy mỉm cười nói :
- Nhị vị khanh gia đại hiển thần thông. Từ nay uy danh chắc chắn sẽ vang lừng võ lâm thiên hạ.
Nếu là trước kia thì danh lừng võ lâm là một chuyện rất đáng phấn khởi. Nhưng từ khi theo điện hạ, công phu tăng tiến vượt bậc, uy thế ngày càng hiển hách, đến lúc này đã nắm cả võ lâm trong tay nên chuyện danh lừng võ lâm hai lão cũng xem là sự thường. Cả hai lão đồng chắp tay nói :
- Điện hạ dạy quá lời. Chúng thần làm sao dám sánh với điện hạ. Điện hạ như vầng thái dương thì chúng thần chỉ như những ánh đom đóm lập lòe trong đêm tối, dù có đến cả nghìn cả vạn cũng chẳng thể sánh được với ánh dương quang. Những gì chúng thần có được hôm nay đều do điện hạ ban cho cả. Chúng thần vạn đội thâm ân.
Bạch Thiếu Huy khẽ cười nói :
- Nhị vị khanh gia đã nhập cung thì tốt rồi. Từ nay mọi sự trong giang hồ quả nhân phó thác cho nhị vị khanh gia toàn quyền liệu lý.
Hai lão cả mừng, vội cung kính vái lạy tạ ân, đồng nói :
- Cẩn tuân thánh ý.
Bạch Thiếu Huy lại nói :
- Trong Tàng Thư Điện này có rất nhiều kinh văn bảo lục. Nhị vị khanh gia nếu có thời gian rảnh rỗi thì có thể đến đây nghiên cứu thêm. Nhưng cần chú ý là chỉ nên chọn lựa những môn nào hợp với sở học thôi. Đừng tham nhiều quá mà mọi thứ đều lỡ dỡ.
Nghe chàng nói vậy, hai lão còn mừng hơn là được chấp chưởng giang hồ, hiệu lệnh quần hùng thiên hạ. Đây cũng là chuyện thường tình của những nhân vật giang hồ như hai lão. Cả hai cung kính vái lạy :
- Vạn tạ điện hạ gia ân.
Bạch Thiếu Huy lại hỏi :
- Tình hình Vệ Đạo Minh hiện giờ ra sao rồi ?
Bách Độc Chân Quân tâu :
- Khải tấu điện hạ. Bọn chúng giờ đây rất biết thức thời, tự biết thân biết phận nên cuộc hội trên Thái Thất Phong vừa rồi cũng không đến dự.
Bạch Thiếu Huy trầm ngâm giây lát. Ngạo Thiên Đế Quân liền nói :
- Cái bọn thùng rỗng kêu to, suốt ngày chỉ biết nói suông ấy thì có gì đáng kể. Nếu điện hạ ban chỉ, thần chỉ cất tay một cái là sẽ dẹp xong tức thì.
Bạch Thiếu Huy nói :
- Ý quả nhân không phải vậy. Nếu toàn võ lâm đều khép nép tuân phục cả thì cũng không hay cho lắm. Tạm thời hãy cứ để lại đấy.
Ngạo Thiên Đế Quân ngạc nhiên hỏi :
- Sao ạ ? Lẽ nào điện hạ không muốn thống nhất giang hồ về một mối.
Bạch Thiếu Huy nhìn Bách Độc Chân Quân hỏi :
- Khanh thấy sao ?
Thừa biết điện hạ suy tính sâu xa, lão cau mày ngẫm nghĩ một lúc mới nói :
- Khải tấu điện hạ. Giang hồ luôn bất ổn, những mầm mống đối nghịch luôn tồn tại, và có thể bùng lên thành xung đột bất cứ lúc nào. Người võ lâm lại hay hiếu sự và thích chứng tỏ bản thân. Nếu cứ thống nhất thành một thì cũng chẳng hay cho lắm. Theo ý thần thì nên chia thành hai. Thượng tầng là những thần tử của bản cung, khống chế đại cục. Còn hạ tầng là bọn người võ lâm tự xưng danh môn chính phái kia. Bọn chúng vốn chẳng đáng kể gì, có hay không cũng vậy. Hãy cứ để bọn chúng lại đấy làm đối tượng cho các bang phái thượng tầng chứng tỏ uy thế.
Ngạo Thiên Đế Quân hỏi :
- Lão muốn nói đến chuyện sát nhân thị chúng ư.
Bách Độc Chân Quân đáp :
- Người giang hồ muốn nổi danh thì phải có chiến tích. Nếu hợp cả lại thì người nhà đánh nhau còn ra thể thống gì nữa. Lão cứ thử tưởng tượng một ngày nào đó Thiên Nhất Giáo và Bách Độc Giáo tương tranh thì hậu quả sẽ thế nào.
Ngạo Thiên Đế Quân gật gù nói :
- Lão nói phải lắm. Nếu để bọn chúng lại đấy. Khi muốn phân cao hạ chỉ cần cùng đối phó bọn chúng, xem thủ đoạn ai cao minh hơn là được.
Bạch Thiếu Huy mỉm cười, hỏi han vài việc nữa rồi cho hai lão lui ra.
Từ đó, hai lão ở lại Bích Dạ Cung chăm lo chính sự, và mỗi buổi chiều đều vào Tàng Thư Điện nghiên cứu võ học, vì buổi sáng là lúc điện hạ đọc sách, hai lão không tiện quấy rầy. Trong điện chứa đủ các loại sách, cả văn lẫn võ, từ quyền chưởng, đao kiếm cho đến thi từ lễ nhạc, binh thư đồ trận, huyền môn tạp học, ...