Thiên Kiếp Mi

12: Một Xác Hai Mạng 04


trước sau


Hướng Tây Bắc, Miêu Pha Phong.
Băng đá phủ đầy núi, tuyết trắng mênh mang, trời xanh trong vắt không thấy một gợn mây.
Giang hồ đồn đại Bích Lạc Cung dời về phương Nam, vậy mà chẳng biết từ bao giờ nó đã dừng chân ở hướng Tây Bắc, mà cũng phải mất một năm sau khi nó dời đến Miêu Nha Phong mới có người tình cờ biết được tin này.

Còn rốt cuộc Bích Lạc Cung nằm ở nơi nào trên Miêu Nha Phong thì người trong giang hồ cũng ra sức nghe ngóng thăm dò, nhưng mãi vẫn chưa tìm ra.
Nơi xa xa vực tuyết truyền đến tiếng vó ngựa, là một hàng mấy người chầm chậm đi đến dưới chân Miêu Nha Phong.

Bắt đầu từ đây, băng tuyết ngày càng dày, tiết trời lạnh lẽo thấu xương, nếu không phải cao thủ hạng nhất thì cực kỳ khó đi.

Mấy con ngựa dừng lại dưới chân Miêu Nha Phong, mọi người xuống ngựa, ngẩng đầu nhìn l3n đỉnh núi.
"Má nó chứ, cái đất khỉ ho cò gáy gì đây? Chỗ này mà có người ở à? Ranh con, ngươi không trí trá đấy chứ?" Miệng mũi Trì Vân thở ra khói trắng, tuy võ công đầy người nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, "Dù có là thần tiên thì sống ở đây không chết rét cũng chết đói."
Chung Xuân Kế khẽ cười, "Ở quen rồi thì thấy cũng được mà, bắt đầu từ đây chỉ đi bộ được, để ngựa tự quay về đi thôi." Nàng tháo dây cương, con bạch mã lạnh cóng đến run lẩy bẩy lập tức hí dài một tiếng rồi quay đầu lại chạy mất.

Mọi người cũng đua nhau thả ngựa, bầy ngựa chạy đi hết rồi Thẩm Lang Hồn mới hờ hững nói: "Không còn đường lui nữa."
Không có ngựa, nếu không xin được cứu viện thì muốn ung dung rời khỏi cái chốn trời băng đất tuyết này cũng không phải chuyện dễ dàng.

Đường Lệ Từ vẫn mặc áo vải thô, hoàn toàn không tiêu sái hào sảng như Trì Vân bên cạnh, y mỉm cười: "Chung cô nương dẫn đường đi."
Chung Xuân Kế tung người bay lên núi băng, Thẩm Lang Hồn bế Tiêu Kỳ Lan vừa mới nối lại xương vỡ trên ngực, hai người nhẹ nhàng nhảy lên, theo sau Chung Xuân Kế.

Tiêu Kỳ Lan tuy không thể cử động, nhưng Thẩm Lang Hồn bế một người bảy mươi cân trong tay nhẹ bẫng như không.

Trì Vân âm thầm khen ngợi, cũng nhảy theo sau, còn Đường Lệ Từ thì bám vào vách đá leo lên.

Ngọn núi phủ tuyết với những cơn gió lạnh thổi vù vù dường như không ảnh hưởng quá nhiều đến bọn họ.
Đỉnh Miêu Nha Phong cao mấy trăm trượng, Chung Xuân Kế mới lên chừng một trăm trượng, Trì Vân đi đằng sau nhịn mãi cũng chịu hết nổi, hét ầm lên, "Ranh con kia, lão tử không rảnh leo núi với ngươi! Cái chỗ quái quỷ này chẳng có ma nào mò tới, Bích Lạc Cung rốt cuộc ở đâu?" Chung Xuân Kế lại nhảy thêm hai trượng nữa, "Sắp đến nơi rồi."
Trì Vân lạnh lùng nói: "Hóa ra Bích Lạc Cung không ở trên cao cũng chẳng ở dưới thấp, mà lại đặt lơ lửng giữa núi băng này à? Bố tổ sư đến miếng đất bằng phẳng để đặt chân cũng không có, cỏ còn không mọc nổi thì đào đâu ra cung điện..."
Hắn còn đang lải nhải chưa dứt thì trước mắt đột nhiên sáng bừng lên, hắn thấy một vầng hào quang bảy sắc lấp lánh kỳ ảo.

Hắn chớp mắt một cái mới nhìn rõ đó là một miếng băng trong suốt, bóng loáng trơn mượt, lấp lánh quầng sáng bảy màu dưới ánh mặt trời.
Đường Lệ Từ đứng lại: "Chỗ này cao quá."
Chung Xuân Kế kinh ngạc: "Sao Đường công tử biết lối vào ở đây?"
Thẩm Lang Hồn đáp: "Khối băng này trơn bóng như vậy, nhất định là thường xuyên có người chạm vào, chẳng lẽ là cơ quan mở cửa?"
Trì Vân đưa tay sờ thử khối băng kia, quả nhiên nhẵn bóng trơn tuột.


Hắn đột ngột dùng sức đẩy một cái, khối băng kia nhẹ nhàng dịch chuyển, lộ ra một đường hầm rực rỡ sáng chói, "Chẳng lẽ Uyển Úc Nguyệt Đán đục rỗng cả ngọn núi này? Bên trong khối băng cũng ở được sao?"
"Bên trong khối băng đúng là ở được đấy." Chung Xuân Kế cười đáp, "Nhưng họ cũng không ở trong băng, đi theo ta nào."
Nàng là người đầu tiên bước vào đường hầm.

Đường hầm này tuy thần bí nhưng không có ai canh gác, sau khi mọi người vào hết nàng mới đóng tảng băng đá chẹn cửa rồi tiến lên.

Đường hầm băng không dài, cửa lối ra lại là mặt bên kia của núi tuyết.

Mọi người cúi đầu nhìn gió mây cuồn cuộn biến ảo dưới chân, ngay cả Thẩm Lang Hồn cũng hơi kinh hãi, nếu rơi từ đây xuống thì chắc chắn sẽ tan xương nát thịt.

Đung đưa giữa gió lạnh thổi vù vù là một sợi dây thừng đong đưa, một đầu buộc lên tảng băng lớn nằm ở cửa ra của hầm băng, đầu kia dẫn thẳng xuống biển mây mù mịt bên dưới.
Ban nãy đứng dưới chân núi phía bên kia, ngửa mặt lên còn chưa thấy biển mây, vậy mà phía bên này mây mù lại giăng mờ mịt, cứ như đây là chỗ tụ mây trên đỉnh núi.

Chung Xuân Kế nhảy thẳng lên sợi dây thừng, bước vào trong mây, khiến mọi người ngơ ngác.

Trì Vân không chịu thua kém, cũng nhảy lên đi ngay sau Chung Xuân Kế.

Lại thêm mấy người nối đuôi nhau bước lên dây thừng, tuy sợ hết hồn hết vía nhưng nhờ vào khinh công giỏi nên cũng không gặp nguy hiểm gì.

Mọi người xuyên qua mây mù, đi khoảng hai ba chục trượng thì ánh mặt trời đã hắt lên gò má, trước mắt rộng rãi sáng bừng.

Đầu còn lại của sợi dây thừng buộc lên một vách núi dựng đứng phía bên kia, vách núi này hoàn toàn khác với ngọn núi tuyết đối diện, đất đai màu mỡ, cây cỏ tốt tươi.

Một con sóc màu xám trông thấy mọi người đạp lên dây từng đi tới cũng không sợ, chỉ ngoẹo đầu nhìn, cặp mắt nhỏ xíu xoay tròn.
"Hiểu Thu! Hiểu Thu có ở đây không?" Chung Xuân Kế bước lên vách núi lớn tiếng gọi.
Trong rừng cây xanh biếc, một thiếu nữ áo xanh tươi cười chạy ra: "Ôi, ta cứ nghĩ Tiểu Xuân nhà ngươi xông pha giang hồ rồi sẽ không về nữa, ngày nào cũng nhớ ngươi...A!" Chợt nhìn thấy những người này, nàng ngẩn ngơ, "Các ngươi..." Trong lúc nàng còn đang do dự, chợt có hai bóng người lao vọt ra từ rừng cây, một người đứng bên trái, một người đứng bên phải nhóm người tạo thành thế gọng kìm.

Người bên phải hỏi: "Chung cô nương, thế này là sao?"
Chung Xuân Kế lộ rõ vẻ lúng túng: "Mấy...!mấy vị này là Đường công tử của Vạn Khiếu Trai và bạn bè, muốn gặp mặt cung chủ." Đường Lệ Từ mỉm cười hành lễ, Thẩm Lang Hồn cũng theo đó gật đầu thi lễ.
Người bên phải nhíu mày, "Việc này..."
"Mấy vị vào phòng khách ngồi trước." Người bên trái ung dung nói, "Cung chủ đang viết chữ trong thư phòng, phiền các vị đợi một lát."
Cả thiên hạ đều biết Uyển Úc Nguyệt Đán mắt mờ, bảo hắn đang viết chữ rõ ràng là nói điêu.

Trì Vân há mồm định nói, cố nhịn mãi mới giữ được im lặng, mặt mũi đầy hậm hực.


Chung Xuân Kế áy náy nhìn mọi người, "Tả hộ sứ, Đường công tử không phải kẻ ác, ta có thể gặp cung chủ không?"
"Cung chủ dặn, mấy ngày này bất kể ai đến cũng đều bảo người đang viết chữ." Người bên trái lẳng lặng đáp.
"Nhưng mà..." Chung Xuân Kế không nhịn được nữa, "Xưa giờ ta đến đây chơi chưa từng thấy hắn viết chữ, hắn...!hắn không nhìn rõ bút mực, viết...!viết chữ nỗi gì chứ..."
"Cung chủ nói người đang viết chữ." Người bên trái vẫn bình thản đáp.
Ánh mắt Chung Xuân Kế vô thức liếc sang Đường Lệ Từ.

Nàng đã tới Bích Lạc Cung nhiều lần nhưng chưa bao giờ bị đối xử như vậy, trong lòng hết sức tủi thân.

Trì Vân lạnh lùng nhìn Đường Lệ Từ, trong lòng hắn vô cùng hả hê.

Thẩm Lang Hồn đỡ Tiêu Kỳ Lan, Tiêu Kỳ Lan uể oải mở miệng chuẩn bị nói gì đó thì Đường Lệ Từ giơ tay lên ngăn lại, khẽ cười, "Dù Uyển Úc cung chủ đang viết chữ hay vẽ tranh, Đường mỗ hôm nay nhất định phải gặp hắn." Chung Xuân Kế nghe những lời này mà giật mình, lẽ nào y muốn xông vào trong đó?
Lời vừa nói ra nằm ngoài dự đoán của Tả Hữu hộ sứ, người bên trái nhíu mày, "Bích Lạc Cung tôn trọng ngươi là khách, lẽ nào Đường công tử muốn ra tay với chúng ta?"
Đường Lệ Từ vung tay: "Hai ta đánh cược với nhau, không biết Tả hộ sứ có chịu không?"
Tả hộ sứ hỏi lại: "Gì cơ?"
Đường Lệ Từ hòa nhã đáp: "Nếu ngươi thắng ta mất cho ngươi năm ngàn lượng vàng, ta thắng thì ngươi làm giúp ta một việc."
Tả hộ sứ cau mày: "Đánh cược gì?"
Đường Lệ Từ tiến lên một bước, người nhẹ như bông, chớp mắt đã lướt đến ngay trước mặt Tả hộ sứ.

Mặt hai người lướt sát nhau dường như chỉ cách một hơi thở, cánh tay phải của y giơ lên, nhẹ nhàng đỡ một chưởng phòng vệ của Tả hộ sứ, "Ta cược với ngươi, Uyển Úc Nguyệt Đán nói hắn đang viết chữ, chẳng qua là muốn phân biệt rốt cuộc kẻ nào mới thật sự là phiền phức của hắn, hắn không cần gặp những kẻ biết khó mà lui." Tả hộ sứ ngửa người lùi gấp, rút trường kiếm ra, gương mặt vẫn giữ nguyên thần sắc bình thản không loạn, kiếm lướt như gió chém thẳng xuống bả vai Đường Lệ Từ.

Đường Lệ Từ đứng yên không nhúc nhích, Nhất Hoàn Độ Nguyệt của Trì Vân phóng ra va đánh keng vào kiếm.

Đường Lệ Từ nhẹ nhàng nói: "Ta cược nếu ngươi chết, hắn nhất định sẽ ra gặp khách."
Truyện được đăng tải tại watpad ChangChangyq và trang thuynguyetvien.wordpress.com
Chung Xuân Kế sợ đến tái mặt, Trì Vân tay cầm đao bạc lạnh lùng nhìn Tả hộ sứ, "Ngươi chưa dùng hết sức."
Tả hộ sứ yên lặng giây lát rồi thu trường kiếm lại: "Xem ra các ngươi chưa đạt được mục đích sẽ không buông xuôi, nếu muốn giết ta cũng không khó khăn gì." Hắn liếc nhìn Trì Vân, "Ngươi cũng đâu có dùng hết sức."
Trì Vân trợn mắt khinh thường: "Ngươi nương tay thì lão tử đương nhiên cũng nương tay.

Nhưng nếu ngươi cứ nương tay kiểu này mãi thì Uyển Úc Nguyệt Đán trốn trong thư phòng viết chữ sẽ gặp nguy hiểm, biết đâu đến một ngày nào đó sẽ có vị khách không nương tay giống lão tử mà lao thẳng vào thư phòng gặp hắn."
Tả hộ sứ bình tĩnh lại rồi cười nhẹ: "Cung chủ thật sự đang viết chữ, nhưng hình như người vẫn luôn đợi ai đó, có khi là các ngươi cũng nên..." Tả Hữu hộ sứ tao nhã thu lại binh khí, tránh

đường nhường lối.
Chung Xuân Kế vừa mừng vừa sợ: "Thế này là sao?"
Tả hộ sứ đáp: "Cung chủ dặn dò, nếu có người lên núi thì cứ bảo người đang viết chữ.


Nếu họ biết khó mà lui thì cứ để cho đi, ai không đi đồng ý ngồi đợi thì để cho đợi.

Còn nếu khách thật sự có việc quan trọng, không thể ngăn cản thì mời khách đến Lan Y Đình."
Lan Y Đình là thư phòng của Bích Lạc Cung, Chung Xuân Kế vui vẻ nhưng vẫn còn hoài nghi.

"Đường công tử để ta dẫn đường." Nàng dẫn đầu đoàn người chạy vào rừng cây, Đường Lệ Từ liếc nhìn Tả hộ sứ rồi mỉm cười bước đi.

Sau khi đoàn người rời đi, Tả hộ sứ nhắm mắt đứng yên, Hữu hộ sứ thản nhiên hỏi, "Thế nào?"
Tả hộ sứ đáp: "Chả thế nào."
Hữu hộ sứ lại nói: "Y có sát khí."
Tả hộ sứ im lặng, Hữu hộ sứ lại tiếp "Nếu ngươi không kịp thu tay lại thì ngươi có nghĩ y sẽ ra lệnh giết ngươi thật không?"
Tả hộ sứ vẫn không trả lời, sau một lúc lâu mới thong thả đáp, "Ta nghĩ là có, giết một người để xin gặp mặt, đối với y cũng chẳng đáng là gì.

Tai họa mà cung chủ ra sức tránh né có lẽ chính là do người này đem tới."
Hữu hộ sứ thản nhiên nói, "Nhưng cung chủ muốn ta và ngươi tự bảo vệ mình trước." Tả hộ sứ ậm ừ rồi không nói gì thêm.
Lan Y Đình, nằm cuối biển mây, hạc múa giữa trời, áo lam nhẹ bay.
Lan Y Đình nằm trên đỉnh ngọn núi mà Bích Lạc Cung tọa lạc, ngọn núi này nằm giữa băng tuyết và gió lốc nhưng khí hậu khác hẳn những nơi còn lại.

Nó là một đỉnh núi nằm cao hơn Miêu Nha Phong khoảng trăm trượng, không thể leo từ dưới lên, chỉ có thể vào qua đường hầm băng và sợi dây thừng kia.

Trên đỉnh núi có một suối nước nóng hình tròn chảy quanh năm, ấm áp ẩm ướt, mà dưới đỉnh núi chừng mười trượng lại là băng tuyết.
Tuy là chỗ ấm áp, nhưng trên đỉnh núi vẫn hơi lạnh.
Bên ngoài Lan Y Đình mây trắng trôi lờ lững, hơi nước mờ mịt lùa vào từ cửa sổ này lại lùa ra bằng cửa sổ kia.

Gió bên ngoài thổi không ngớt, mang theo cả băng tuyết từ bầu trời và từ đỉnh núi đóng băng đối diện thổi tới vù vù.
Đây rõ ràng là một nơi không thích hợp làm thư phòng, nhưng lại là thư phòng.
Cuối cùng Đường Lệ Từ cũng gặp được Uyển Úc Nguyệt Đán, thiếu niên ôn nhu trong truyền thuyết đánh bại Tế Huyết Hội, dẫn Bích Lạc Cung một lần nữa lui về ở ẩn xa rời thế sự.
Uyển Úc Nguyệt Đán cũng nghe thấy tiếng chân Đường Lệ Từ bước vào.

Người này gần đây nổi tiếng trong võ lâm là kẻ chủ mưu giết Thi Đình Hạc và Dư Khấp Phượng, nổ tung Dư Gia kiếm trang, là ác đồ dính líu tới Tinh Quỷ Cửu Tâm Hoàn, cũng chính là chủ nhân Vạn Khiếu Trai, nghĩa tử của quốc trượng đương thời.
"Chung cô nương, ta có chuyện cần nói với Đường công tử." Uyển Úc Nguyệt Đán hiển nhiên đã nhận được tin tức từ trong cung, biết người tới là ai.

Trên giương mặt ôn nhu thanh tú của hắn vẫn là nét ấm áp khiến người ta như đắm mình trong gió xuân, nếp nhăn mờ nơi khóe mắt vẫn thư thái ung dung khiến cõi lòng người ta cảm thấy dễ chịu.
Chung Xuân Kế đưa mấy người Trì Vân lui ra ngoài, để lại một mình Đường Lệ Từ.
Thiếu niên áo lam đứng sau bàn đọc sách nằm hơi chếch với Đường Lệ Từ, gương mặt thanh nhã ôn nhu, đôi mắt trắng đen rõ ràng vô cùng đẹp đẽ.

Thiếu nhiên đăm đăm nhìn khách mỉm cười, mang lại cho người ta cảm giác đắm mình trong gió xuân, giống như tà áo màu lam nhạt tựa khí trời tháng ba thơm mùi hoa cỏ mà y đang mặc.
"Tại hạ là Đường Lệ Từ." Đường Lệ Từ đứng cạnh cửa nhìn thẳng vào Uyển Úc Nguyệt Đán, y cũng mỉm cười.

Nếu có người đứng bên cạnh xem, chắc chắn chỉ cảm thấy hai người này cười không khác gì nhau.


Nếu không phải Uyển Úc Nguyệt Đán vẫn có nét ngây thơ hơn, còn Đường Lệ Từ lại có phần đoan chính hơn thì trông họ cứ như hai anh em vậy.

Nhưng không biết trong mắt hai người coi đối phương là nhân vật ra sao, là sự tồn tại thế nào?
"Hai người kia đang nói chuyện gì nhỉ?" Trì Vân bị Chung Xuân Kế kéo đi khỏi Lan Y Đình đang cười hơ hớ, "Uyển Úc Nguyệt Đán trông như trẻ con ấy, non mềm yếu ớt bụp cho phát là ngã lăn ra đất."
Chung Xuân Kế tức giận ra mặt: "Ngươi mở miệng ra là nói toàn những câu tệ hại, lời lẽ cay nghiệt tàn nhẫn, có gì hay ho đâu?"
Trì Vân xì một tiếng: "Lão tử không chấp ngươi!"
Tiêu Kỳ Lan được Thẩm Lang Hồn từ từ đỡ ra, bất ngờ lên tiếng: "Nếu Uyển Úc Nguyệt Đán đã sớm đoán trước sẽ có người tìm đến cửa, thì trong Lan Y Đình không chừng sẽ đặt mai phục."
Thẩm Lang Hồn thản nhiên nói, "Nếu người ngồi trong đình là Đường Lệ Từ thì có thể đặt mai phục, còn người ngồi trong đình là Uyển Úc Nguyệt Đán thì chắc chắn không có mai phục đâu."
Tiêu Kỳ Lan thở dài: "Dù không có mai phục thì hắn nhất định cũng đã nghĩ ra lý do từ chối từ lâu rồi."
"Hồ ly tóc trắng kia xưa nay đã nhúng tay vào phi vụ làm ăn nào thì chưa bao giờ hỏng việc." Trì Vân lạnh lùng nói: "Cái giá y đưa ra, chỉ e ngay cả Uyển Úc Nguyệt Đán cũng không tưởng tượng nổi."
Chung Xuân Kế giật mình: "Ngươi đoán y sẽ nói gì với Uyển Úc Nguyệt Đán?"
Trì Vân hờ hững đáp: "Ta đoán...!Uyển Úc Nguyệt Đán coi trọng cái gì, y sẽ nói cái đó."
Tiêu Kỳ Lan không nhịn được mà hỏi: "Uyển Úc Nguyệt Đán coi trọng cái gì?"
Chung Xuân Kế ngẩn ngơ, quen biết mấy năm nay, Nguyệt Đán rốt cuộc coi trọng thứ gì nhỉ? "Hắn...!chắc là coi trọng Bích Lạc Cung..."
Trì Vân nhìn trời: "Vậy chắc kèo luôn hồ ly tóc trắng sẽ nói mấy câu đại loại như nếu Uyển Úc Nguyệt Đán muốn đuổi khách, thì y sẽ cho nổ tung Bích Lạc Cung."
Thẩm Lang Hồn hừ một tiếng: "Ăn nói linh tinh!"
Trì Vân trợn mắt: "Chẳng lẽ ngươi thì biết y định làm gì à?"
Thẩm Lang Hồn ngậm miệng không đáp, Tiêu Kỳ Lan ho khù khụ vài tiếng: "Chuyện Tinh Quỷ Cửu Tâm Hoàn gây ảnh hưởng lớn, cho dù Uyển Úc Nguyệt Đán không muốn bước chân vào giang hồ thì chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ dính dáng đến Bích Lạc Cung.

Uyển Úc Nguyệt Đán là người thông minh, hắn hiểu điều đó."
Chung Xuân Kế khẽ thở dài, Nguyệt Đán ẩn cư lánh đời, nhưng vẫn chưa dứt hẳn mối dây liên kết với giang hồ, hắn là người an phận nép mình một góc ư? Vì sao cứ khăng khăng...!khăng khăng chỉ lo giữ mình, sao không xuất lực vì giang hồ giống như Đường Lệ Từ, sao lại khiến người ta không cảm nhận được chút nhiệt huyết nào vậy...
"Cạch" một tiếng, cửa Lan Y Đình mở ra trước sự bất ngờ của mọi người, Đường Lệ Từ bước ra.

Chung Xuân Kế không ngờ hai người nói chuyện nhanh như thế, hốt hoảng hỏi: "Sao rồi?"
Búi tóc của Đường Lệ Từ bị gió thổi hơi loạn, tà áo bay phất phới, y mỉm cười: "Cung chủ Uyển Úc hùng tài đại lược, dĩ nhiên là đồng ý cho chúng ta ở lại Bích Lạc Cung, muốn ở bao lâu cũng được."
Chung Xuân Kế trợn tròn mắt, Trì Vân không nhịn được chửi bậy, "Bố khỉ thằng nhóc con còn giả vờ giả vịt..."
Thẩm Lang Hồn hỏi thêm: "Còn điều kiện thì sao?"
Đường Lệ Từ khẽ cười: "Cái này thì...!Hừa rồi hắn viết ba chữ, ta đồng ý nói cho hắn tung tích một người."
Tiêu Kỳ Lan không nhịn được vội hỏi: "Là ai?"
Thẩm Lang Hồn lại hỏi: "Chữ gì?"
Đường Lệ Từ chỉ vào Lan Y Đình: "Chữ ở trong đình kia, chữ của cung chủ Uyển Úc đúng là rất đẹp."
Mọi người không nén nổi tò mò, đưa mắt nhìn vào Lan Y Đình.

Chỉ thấy mấy tờ giấy Tuyên trên bàn bị gió thổi rơi đầy đất, Uyển Úc Nguyệt Đán đứng bên cạnh mà không định nhặt lên, chẳng biết là không nhìn thấy hay là không để tâm.

Giữa đống giấy Tuyên bay soàn soạt, mọi người thấy một tờ giấy bên trên có vết mực còn chưa ráo, nét bút thanh nhã đoan chính, viết một chữ "Danh", một chữ "Lợi", một chữ "Nghĩa."
Đây là ý gì?
Danh, Lợi, Nghĩa cùng với tung tích của một người mà có thể khiến cho Uyển Úc Nguyệt Đán lội vào vũng nước đục này, cho mượn lực của Bích Lạc Cung, cho mấy người họ một chỗ ở an toàn tạm thời sao?.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện