Thiên Kiêu Ngạo Thế

Chương 114


trước sau

Chương 114

Lâm Diệp nhíu mày, hắn hiểu rõ sự việc hôm nay có hơi phiền toái, vốn dĩ chỉ là đối phó đoàn người Liên Như Phong mà thôi, nhưng hôm nay lại có thêm một nhân vật nguy hiểm không rõ lai lịch, trong lúc vô hình khiến trong lòng Lâm Diệp cảm nhận được một loại áp lực.

Rất nhanh linh lực trong người đã trở về lúc đầu, sức mạnh tràn đầy dồi dào khiến Lâm Diệp mừng rỡ, xóa bỏ tất cả tạp niệm khỏi đầu.

Lâm Diệp gỡ đại cung xương trắng xuống, đổi sang Phá Tiêu Đao, sau đó hít sâu một hơi, bóng người lóe lên, giống như một con báo nhẹ nhàng bay khỏi phòng.

Trận chiến này đã bắt đầu thì chắc chắn phải phân định sinh tử, không cho phép Lâm Diệp nghĩ đến những thứ khác.

Trong thôn đã không còn yên tĩnh, tiếng bước chân, tiếng hò hét thỉnh thoảng vang lên, như xa như gần, mọi thứ đều chứng tỏ đoàn người Liên Như Phong đang cố hết sức lùng tìm bóng dáng Lâm Diệp.

“Giết ba người, vẫn còn mười hai người, nguy hiểm nhất là lão già râu dê kia, Liên Như Phong cũng không thể coi thường…”

Lâm Diệp vừa cẩn thận từng li từng tí lén lút đi trong ngõ nhỏ trong thôn vừa nhanh chóng suy tính.

Lúc Lâm Diệp đến một ngã rẽ đầu hẻm, bước chân đột nhiên ngừng lại, trong ánh mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo, mặc dù không nghe được bất cứ âm thanh gì nhưng Lâm Diệp đã cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.

Lâm Diệp nín thở tập trung suy nghĩ, nhanh chóng tới gần góc tường và chờ đợi.

Im hơi lặng tiếng, bóng dáng một gã hộ vệ xuất hiện, nhịp chân nhẹ nhàng, vẻ mặt cảnh giác, một tay cầm đao, một tay cầm khiên, cả người tập trung tinh thần đề phòng.

Lúc Lâm Diệp trông thấy đối thủ, đối phương cũng nhìn thấy Lâm Diệp, khoảng cách giữa hai người chỉ có một mét.

Xoẹt!

Một mũi nhọn bỗng nhiên hiện ra, Lâm Diệp không hề do dự dùng trọng phách trong Phách Tự Quyết, thế đao như núi đánh chớp nhoáng tới.

Hộ

vệ kia phản ứng cực nhanh, nổi giận gầm lên một tiếng, không lùi mà còn tiến tới, nâng khiên chống đỡ, trường đao bên tay phải cũng mạnh mẽ đâm tới.

Ầm!

Chỉ là hộ vệ kia khinh thường sức mạnh của Lâm Diệp, chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, tấm chắn trong tay hắn ta vỡ vụn, cả người bị một sức mạnh to lớn ập xuống người, bịch một tiếng bay ra ngoài, nặng nề đâm vào vách tường đối diện, đầu nghiêng sang một bên, nằm uể oải trên mặt đất, muốn bò dậy cũng không nổi.

Phụt! Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Diệp không hề dây dưa, hắn tung người lên, bổ một đao vào cổ họng đối phương, xoẹt một tiếng máu tươi bắn ra.

Mà Lâm Diệp đã lao người xuống, giống như báo săn, mũi chân liên tục gõ nhẹ trên mặt đất, lúc quay người đã biến mất trong ngõ hẻm ấy.

Đối phương mới là đối thủ Chân Vũ Nhị Trọng Cảnh mà thôi, đối với Lâm Diệp mà nói sớm đã không còn uy hiếp nữa, cho nên lần này bất ngờ giao đấu cũng thắng có vẻ gọn lẹ.

Mãi đến khi bóng hình Lâm Diệp biến mất, có người nghe tin đi tới, nhìn thấy xác hộ vệ nằm trên mặt đất thì hét lên một tiếng.

Không bao lâu, một màn tương tự lại xảy ra trong một góc xó xỉnh của thôn làng khác, một gã hộ vệ đang cẩn thận tiến lên, nhưng lại bị một lưỡi đao mạnh mẽ trên vách tường bổ cảm giác thiên linh ra, cũng không kịp thảm thiết kêu lên thì đã ngã xuống đất không dậy nổi.

Mà Lâm Diệp giống như u linh, bóng hình lại biến mất.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện