Thiên Kiêu Ngạo Thế

18: Không Nói Là Không Biết


trước sau


Lâm Diệp nhăn mày, trầm tư một lúc rồi mới đi đến cửa phòng, mở cửa sân viện ra.

Có một người đàn ông cao gầy đứng thẳng trước cánh cửa, ánh mắt hơi lóe lên, lộ ra một luồng nhạy bén và hung ác.

Lâm Diệp còn nhớ người này là gã thị vệ đi theo Liên Như Phong quay về thôn, mà lẽ ra Liên Như Phong đã rời khỏi đây hôm nay, tại sao lại để gã ta ở lại chỗ này?
Gã ta bất chợt đến đây vào đêm khuya là có mục đích gì?
“Ca tên là Lỗ Đinh, là thị vệ của thôn này.

Ca đến tìm đệ là vì có chuyện muốn hỏi đệ.”
Người đàn ông cao gầy thầm liếc mắt nhìn Lâm Diệp, lạnh nhạt nói.

Lời nói của gã ta khiến hắn cảm thấy có một chút mùi vị lừa gạt hiện hữu trong giọng điệu.


“Hóa ra là đại ca Lỗ Đinh, chỉ có mình ca thôi sao?”
Lâm Diệp cười nói.

Từ nhỏ hắn đã học cách dùng nụ cười để giao tiếp khi đối mặt với bất cứ ai.

Đây là một sự tôn trọng đến từ chính mình, và nó cũng sẽ khiến người đối diện vô thức buông lỏng cảnh giác.

“Nhóm người đại ca Liên Như Phong đã rời khỏi đây, nhưng họ vẫn lo cho sự an toàn của làng nên mới để ca lại trông nom làng, tránh cho những người linh ta linh tinh đến làm hại làng này.”
Lỗ Đinh nói, không đợi Lâm Diệp đồng ý đã sải bước vào trong sân viện với thái độ vô cùng cứng rắn.

Lâm Diệp lại nở nụ cười, sao hắn lại không hiểu cho được khi gã ta nói những người “linh ta linh tinh” ở đây, rõ ràng là đang nhằm vào chính mình cơ chứ?
Nhưng điều duy nhất làm cậu tò mò là lần này Lỗ Đinh đến đây do Liên Như Phong sai khiến, hay là chính gã ta muốn tự mình đến điều tra?
Trong lúc suy nghĩ, Lâm Diệp mỉm cười bước tới nói: “Vậy không biết đại ca Lỗ Đinh đến đây muốn hỏi chuyện gì ạ?”
hắn vừa nói vừa đưa tay ra mời Lỗ Đinh vào nhà.

Lỗ Đinh xua tay từ chối: “Ở trong sân này nói chuyện cũng được.

Ca không có thời gian nán lại đây quá lâu.”
Lâm Diệp gật đầu nói: “Cũng được ạ.”
Mày của Lỗ Đinh cau chặt, gã ta đột nhiên nhận ra khi mình gõ cửa và bước vào trong sân, thiếu niên mười hai mười ba tuổi trước mắt gã vẫn bình tĩnh đến kinh ngạc, nụ cười luôn nở trên môi cứ như từ đầu đã không lo sợ chút nào.

Nhưng hắn càng như vậy, Lỗ Đinh lại càng thêm căm ghét.


Loại người khiến gã ta không hiểu rõ là loại mà gã ta ghét nhất.

Nhất là khi đối phương chỉ là một cậu nhóc mới

mười hai mười ba tuổi càng khiến Lỗ Đinh cảm thấy khó chịu.

Lỗ Đinh trực tiếp nói luôn, chào hỏi cũng lười làm, giọng nói lại càng không khách khí chút nào: “Ca hỏi đệ, đệ thật ra là người ở đâu, đệ đến thôn Phi Vân này với mục đích gì?”
Lâm Diệp cười nói: “Đệ đến từ vùng đất hoang tên là Động Đãng, mục đích khi đến thôn Phi Vân cũng rất đơn giản, chỉ là do tiện đường thôi ạ.”
Tiện đường?
Lỗ Đinh nghe xong, trợn mắt, lạnh lùng nói: “Nhóc con, đừng có dở thói ương ngạnh trước mặt ca.

Nếu như hôm nay đệ không nói thật và trình báo chi tiết thì đừng trách ca không nể nang gì!”
Răng rắc, răng rắc!
Một loạt tiếng động vang lên từ các khớp xương trên cơ thể của gã ta, một luồng khí cuồng bạo dâng lên khắp cơ thể gã ta, giống như một con thú hoang đang nổi giận, khá là đáng sợ.

Nếu đổi lại thành một thiếu niên mười hai mười ba tuổi bình thường khác, chỉ e đã sợ hãi từ lâu và đã ngoan ngoãn nghe lời rồi.


Còn Lâm Diệp trông như chẳng có phản ứng gì, hắn chỉ ngừng cười và nhíu mày nói: “Đại ca Lỗ Đinh, những lời đệ nói đều là sự thật, đệ chưa từng nói láo, trưởng thôn cũng biết chuyện này.

Nếu ca không tin, ca có thể đến tìm ông ấy hỏi xem.”
Lỗ Đinh nhìn một thiếu niên gầy gò ốm yếu đến lung lay sắp đổ nhưng lại lộ ra dáng vẻ heo chết không sợ nước sôi, sắc mặt tối sầm lại, nói: “Đừng có lôi ông già lẩm cẩm Tiểu Thiên Nhâm ra lừa ta! Ngươi cho rằng một lão già có thể bao che được cho ngươi à?”
Ông già lẩm cẩm, lão già…
Chỉ những lời này thôi cũng đủ để Lâm Diệp xác định rõ rằng Lỗ Đinh chưa từng coi trọng Tiểu Thiên Nhâm.

Nghĩ đến đây, Lâm Diệp đột nhiên mỉm cười, nhìn vẻ mặt u ám của Lỗ Đinh, hỏi: “Liên Như Phong sai ca tới đây?”
“Sao ngươi lại…”
Lỗ Đinh vô thức lên tiếng, nhưng nói được một nửa, gã ta đã lập tức tỉnh táo lại, một cỗ sát khí lóe lên trong mắt, đột nhiên chộp lấy bả vai của Lâm Diệp.

“Mẹ kiếp, xem ra việc ta không cho ngươi nếm thử cách làm việc của ta đây thì ngươi sẽ không biết đến sự lợi hại của ta!”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện