Thiên Kiêu Ngạo Thế

49: Lục Đao Tưn Quyết 2


trước sau


Lâm Diệp cũng không biết được nguyên bản kế hoạch của Lỗ Đình và Tiền Cơ là sau khi giết chết hắn thì sẽ vứt xác hắn vào trong mỏ quặng.

Nhưng tính đi tính lại, chỉ sợ thời điểm còn sống hai người này cũng không ngờ đến cuối cùng nơi này lại trở thành phần mộ của mình.

Mỏ quặng bị vứt bỏ này sâu thẳm, nhìn vào không thấy cuối.

Lâm Diệp xem xét tỉ mỉ, cuối cùng mang theo thi thể Lỗ Đình và Tiền Cơ đi vào.

Quặng mỏ âm u khúc khuỷu, trên vách tường có đất đá lởm chởm, mang một màu đỏ hồng kỳ lạ, còn có thể thấy rất nhiều nơi đã bị đào móc ra.

Nơi này là một mạch khoáng năm đó sản sinh ra Phi Vân Hỏa Đồng, nhưng hiện giờ đã bị bỏ hoang, đoán chừng Phi Vân Hỏa Đồng ở đây đã được khai thác hết.

Nhưng Lâm Diệp đến đây không phải vì tìm kiếm Phi Vân Hóa Đồng, hắn tiến lên trong mỏ quặng quanh co này chừng một khắc, rồi dừng lại trước một cái hố sâu.

Vung tay một cái quăng thi thể Lỗ Đình và Tiền Cơ vào trong này.

Xong việc Lâm Diệp cũng không rời đi, mà tiếp tục dọc theo mỏ quặng tiến sâu vào trong.


Chẳng qua càng đi vào, không khí càng ẩm ướt, yên tĩnh đến dọa người, hoàn cảnh tối đen khiến người sợ hãi.

Két!
Bỗng dưng một tiếng kêu sắc bén vang lên, chỉ thấy một tia đỏ từ chỗ sâu trong mỏ quặng bắn về phía hắn, cắt qua không gian đen tối, trông vô cùng chói mắt.

Đúng rồi!
Lâm Diệp không sợ hãi mà khóe môi còn hiện ra ý cười nhợt nhạt.

Phốc!
Cổ tay hắn di chuyển, đao mang chợt lóe, tia sáng đỏ vọt lại bị đâm trúng hóa thành tia lửa rơi xuống trên mặt đất.

Lâm Diệp cúi người quan sát, đây là một con dơi, nhưng bây giờ đã bị chặt mất đầu.

Bộ dạng con dơi này cực kì dữ tợn, răng nanh trồi ra ngoài, hai mắt lồi to, một đôi cánh đỏ rực như dùng máu tươi nhuộm lên.

Dơi Xích Huyết!
Trước đây Lâm Diệp từng đọc qua trong một quyển sách có tên Vạn Linh Phổ được Lộc tiên sinh sưu tập, bên trong có ghi lại thông tin về loài dơi Xích Huyết.

Loài vật này là dị chủng, ban ngày thì ngủ, ban đêm thức dậy kiếm mồi, hút máu để sống, người bị cắn sẽ trúng huyết độc, nếu không cứu chữa kịp thời sau ba ngày sẽ đột ngột chết đi.

Nhưng Lâm Diệp cũng không quan tâm đến những thứ này.

Trong Vạn Linh Phổ còn viết, nơi ở của dơi Xích Huyết chắc chắn có Huyết Tủy Sa!
Huyết Tủy Sa là răng nanh rơi ra từ trong miệng dơi Xích Huyết.

Cứ ba năm một lần, dơi Xích Huyết sẽ đập miệng mình vào đá, chủ động bẻ gãy răng nanh trong miệng, sau đó chờ khoảng một tháng có thể sinh ra răng nanh mới.

Đối với con người mà nói, Huyết Tủy Sa là một loại linh tài có giá trị cao, có thể dùng làm thuốc cũng có thể dùng để luyện linh mặc.

Nhưng tác dụng lớn nhất của thứ này là giúp con người rèn luyện gân cốt, xương tủy.

Với những người tu hành muốn thăng cấp Tẩy Tủy cảnh của Chân Võ ngũ trọng thì nếu có thể chiếm được Huyết Tủy Sa thì hy vọng đột phá ít nhất sẽ tăng thêm hai phần.

Cho nên Huyết Tủy Sa cũng được coi là một loại linh tài quý giá.


Trước kia nghe nói ở gần thôn Phi Vân có một mỏ quặng Phi Vân Hỏa Đồng, trong lòng

Lâm Diệp đã nghĩ đến, hắn biết rất rõ nơi có thể sản sinh ra Phi Vân Hỏa Đồng thường là nơi cư trú của dơi Xích Huyết.

Hoàn cảnh tự nhiên của Phi Vân Hỏa Hồng có thể tạo thành một tầng bảo hộ thiên nhiên cho dơi Xích Huyết.

Lâm Diệp hiểu rõ hiểu điều này nên mới có ý tưởng đến đây tìm kiếm.

Chính bản thân hắn cũng không dám xác định mấy nhân vật lớn năm đó khai thác mỏ quặng có phát hiện bí mật này không.

Nhưng nhìn thấy một con dơi Xích Huyết đâm về phía mình, Lâm Diệp đã chắc chắn sâu trong mỏ quặng này giấu không ít Huyết Tủy Sa.

Chỉ nghĩ đến đây, Lâm Diệp không nhịn được mà tăng nhanh bước chân.

Huyết Tủy Sa là đồ tốt, dùng để bán cũng được giá cao, nếu có thể thu thập một ít, không khác gì nhặt được một món hời lớn.

Hiện giờ Lâm Diệp một nghèo hai trắng, hơn nữa về sau hắn còn muốn đi đến vương quốc Tử Diệu, nên không thể không có tiền.

Cho dù vì việc tu luyện của mình, hay vì có thể đi được xa hơn trên con đường linh văn thì Lâm Diệp cũng phải liều mạng kiếm tiền.

Ai bảo hắn không còn cách nào khác, tu hành cần tiền, luyện linh văn cũng cần tiền.

Trên đời có một câu nói: “Để bồi dưỡng được một linh văn sư phải dùng núi vàng núi bạc mà tạo thành.”
Lời này cũng không có nói quá, khắc họa linh văn cần bút khắc, linh mặc, vật dẫn, thiếu một thứ cũng không được.


Mà trong đó linh mặc tiêu tốn nhiều tiền của nhất.

Bởi vì linh mặc cần dùng các loại linh tài để luyện chế, muốn khắc họa linh văn cấp độ càng cao thì cũng cần linh mặc càng cao cấp.

Kể từ đó, các loại linh tài để luyện chế ra linh mặc cũng không thể thấp được.

Đây chỉ nói riêng về linh mặc, nếu như tính thêm cả bút khắc và vật dẫn thì không có tiền căn bản không thể mua được.

Hơn nữa mỗi lần khắc họa linh văn thì thất bại là chuyện thường xuyên xảy ra.

Nhưng mỗi lần thất bại lại coi như phế bỏ một đống nguyên vật liệu, rất là phí tiền.

Không có linh văn sư nào dám cam đoan có thể đảm bảo xác suất thành công là một trăm phần trăm.

Cho nên nói, để có thể trở thành linh văn sư ngoài việc cần có thiên phú và tư chất còn cần có lượng lớn tiền tài chèo chống.

Lâm Diệp muốn đi xa hơn trên phương diện linh văn vậy thì không thể tách rời tiền bạc..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện