Sau khi thượng triều xong, Tiểu Điệp đích thân ngự giá đến nhà bếp trong hoàng cung.
Từ lúc đăng cơ đến giờ, cô vẫn chưa tới đó lần nào.
Sẵn đến rồi thì làm vài cái bánh bao cho phụ thân luôn.
- Bệ hạ giá lâm!
Vừa bước chân vào cửa, đám nô tài bên trong đó đã nháo nhào hết cả lên.
Tay chân lóng ngóng vội vàng bỏ vật dụng, đồ ăn đang nấu dở mà quỳ xuống hành lễ.
- Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
- Miễn lễ.
Các ngươi cứ tiếp tục công việc của mình đi.
- Tạ bệ hạ.
Lần đầu tiên gặp tân đế, bọn họ hoảng loạn như vậy là phải.
Cả đời của ngự trù hoàng cung, chỉ có thể suốt ngày quanh quẩn trong nhà bếp.
Được diện kiến thánh thượng là điều mà có mơ họ cũng không dám mơ đến.
Ở đây sân vườn, kho chứa thức ăn hay nơi nấu nướng đều rất rộng rãi.
Rộng hơn cả Hồ phủ và Hồ quận phủ.
Tiếc là không có hai cây bằng lăng mà cô thích.
Nhưng bù lại, chậu cây kiểng trưng bày khá nhiều, bầu không khí cũng đỡ ngộp ngạt mùi khói.
Tiểu Điệp thoải mái nhìn đám cung nhân làm việc trong ngự thiện phòng đang co ro run rẩy khép nép trước mình mà chẳng khỏi bật cười.
Có một tên vẫn còn quỳ gối dưới đất chưa chịu đứng lên.
Tiểu Điệp tò mò bèn đi đến hỏi:
- Nhìn trẫm giống bạo quân lắm sao?
- Dạ...!dạ không ạ! - Tên nô tài đó càng thêm run rẩy.
- Bệ hạ...!Bệ hạ nổi tiếng hiền lương thục đức.
Khí chất minh quân ngời ngời...!Nô tài...!
- Được rồi.
Ngự trù mới đến đâu.
Trẫm có việc muốn nhờ hắn.
- Bẩm...!Bẩm...
Tên đó sợ đến độ đổ mồ hôi, câu từ ấp a ấp úng.
Ngay cả ngự trù bệ hạ đang tìm đang đứng gần mình mà cũng không dám nói.
Tô Tịnh Thực thấy hắn như thế bèn tự chủ động ra mặt quỳ xuống dưới chân Tiểu Điệp.
- Bẩm bệ hạ, là nô tài.
Nô tài chính là người mà Bắc hầu gia đưa đến, Tô Tịnh Thực.
Thấy chàng trai này dáng vẻ thanh tú, chất giọng thanh thanh, nghe rất êm tai.
Đã vậy khi lần đầu gặp đã tự biết cúi đầu, nhưng không hề run sợ trước tân đế như cô.
Dù giờ cậu ta không còn là hoàng tử nữa, nhưng khí chất cao quý của hoàng tộc vẫn còn đó.
Tên nhóc này khá.
- Ngẩng mặt lên cho trẫm xem.
Lời hoàng đế nói lúc này khiến cậu ta có chút lo sợ.
Dẫu thế vẫn ngẩng mặt lên một cách từ tốn để cô nhìn thử.
Đúng là truyện tranh, ở đây chẳng có ai xấu xí cả.
Toàn là tiên tử hạ trần.
Tiểu Điệp nhìn một lát mà tự mình cảm thán vẻ đẹp còn non trẻ này.
Khá giống với thỏ con.
Đình Uyển cũng giống thỏ, nhưng trông trưởng thành hơn cậu nhóc đang quỳ kia.
Mà tự dưng không hiểu sao Tịnh Thực mới vừa chạm mắt cô một chút đã liền đỏ mặt e thẹn bối rối.
Mặt vẫn ngẩng lên nhưng ánh mắt thì né tránh không muốn nhìn cô thêm lần nữa.
- Được rồi, hai ngươi đứng dậy hết đi.
- Tạ bệ hạ.
- Tịnh Thực kéo tay tên kia đứng lên cùng mình.
- Hôm qua trẫm nếm thử tay nghề của ngươi thấy rất khá.
Hôm nay trẫm muốn nhờ ngươi nấu thử món này.
- Bệ hạ cứ nói ạ.
- Bánh bao khoai môn.
Ngươi biết làm không?
- Dạ biết ạ.
- Vậy được.
Làm xong thì ngươi mang đến thư phòng cho trẫm.
- Vâng.
Tiểu Điệp không ở lại đây lâu, mới nói mấy câu với ngự trù mới đã vội vàng bỏ đi rồi.
Vừa đi vừa nghĩ đến dáng dấp khi đứng lên ban nãy của cậu ta.
Dù Tô Tịnh Thực chỉ mới mười sáu tuổi nhưng đã cao hơn cô một cái đầu.
Dáng người cùng với khuôn mặt đó, dù trẻ đẹp thật, nhưng giống một nam nhân vừa tròn mười tám hơn.
Bọn người ở ngự thiện phòng bắt đầu xúm lại vây quanh lấy Tô Tịnh Thực, hỏi này hỏi nọ tò mò muốn biết bệ hạ có ý gì với cậu ta không.
- Tịnh Thực, bệ hạ ban nãy nói gì với ngươi vậy? Ta ở xa quá nên không nghe rõ.
- Phải đó nói gì thế?
- Chẳng lẽ hai người quen biết nhau.
Bệ hạ sắp phong ngươi làm phi?
- Mọi người lo làm việc của mình đi.
Bệ hạ chỉ bảo ta làm bánh bao khoai môn rồi dâng lên cho người thôi.
Ta phải đi làm ngay đây.
- Tịnh Thực cố thoát khỏi đám đông rồi đi vào trong tiếp tục công việc của