Đột nhiên sau đầu có thứ gì đó vun vút lao tới, Lam Túy còn chưa kịp phản ứng thì đã bị thứ đó đập thật mạnh vào gáy. Trọng lượng của nó cực kỳ nặng, gáy Lam Túy vừa bị đập một cái, cả cái đầu liền bị đè xuống nước.
Chuyện xảy đến quá đột ngột không kịp đề phòng, dòng nước lạnh lẽo hôi tanh cứ thế chui hết vào mũi lẫn miệng Lam Túy. Tứ chi của cô vùng vẫy khua khoắng trong nước một hồi, khó khăn lắm chân mới đứng được lên trên nền đáy, cô ngoi đầu khỏi mặt nước vừa ho vừa nôn khan, hai mắt trợn to. Rồi hai tia sáng chiếu đến từ vách núi bên cạnh, đứng không xa là Dung Thập Tam và Bạch Tố Hà đang nhìn cô, làm gì có bóng dáng của đám sương mù trắng nhợt nào đâu.
Lam Túy bị ngạt nước khó chịu thôi không nói, đằng này sau gáy còn khổ sở bị đánh úp một phát. Cô vừa ho vừa giơ tay ra mò mẫm dưới nước, một bên chân chạm phải thứ gì đó, cô nhặt lên xem thì là ba lô rớt xuống nước lúc quần thảo với con trăn.
Lam Túy không nói tiếng nào, ánh mắt liếc nhìn hai người đang đứng trên bờ, Dung Thập Tam liền lập tức lên tiếng: "Không phải anh, không phải anh! Cô ấy ném đó!" ngón tay chỉ thẳng vào Bạch Tố Hà đang đứng bên cạnh.
Bạch Tố Hà bị người ta tố tội cũng chỉ tỏ thái độ lạnh nhạt cao ngạo, lại còn bày ra vẻ mặt khiêu khích 'là tôi ném đó, thì sao, có bản lĩnh thì cắn tôi đi'
Lam Túy hít sâu một hơi, muốn đè xuống lửa giận trong lòng, kết quả lại hít nước vào cổ họng làm cô ho khan liền mấy cái. Bạch Tố Hà thì rất vui vẻ trên nỗi khổ của cô: "Đã bảo cô quay lại rồi mà không nghe, đáng đời"
Lần này Lam Túy thật sự giận dữ đến mức cười lạnh. Đây là lần đầu tiên cô gặp người đã ném đồ vào sau gáy người ta--nhất là khi cái thứ đó lại nặng như vậy, còn là một cái ba lô ĐÍNH KÈM cả cái bình ô xi--còn có thể trưng ra bản mặt bình thản không chút áy náy như vậy. Nhất thời Lam Túy tức đến quên luôn cả cãi lại.
"Em gái! Em gái, bình tĩnh!" Dung Thập Tam chớm thấy tình thế không ổn, lên tiếng an ủi: "Em vừa rơi vào mê trận, Bạch tỷ thấy em cứ đi sâu vào trận, gọi thế nào em cũng không phản ứng, hết cách mới đành phải dùng cái đó...cái ba lô ném em thôi"
Dung Thập Tam bây giờ thật vô cùng hối hận. Hai người phụ nữ này bộ kiếp trước có thù hay sao, sao lại cứ làm cho người ta luôn thấy lo lắng thế này.
"Mê trận?" Lam Túy cuối cùng cũng hơi dịu giọng, tay cầm đèn pin chiếu xung quanh, toàn nước là nước, làm gì có chỗ nào giống đang bày bố trận pháp đâu.
"Dưới nước" Bạch Tố Hà cuối cùng tốt bụng giải thích: "Cô đừng nhúc nhích, cử động tiếp lại rơi vào trận nữa, lại bị ném thêm một lần"
ĐM! Là chị muốn ném tôi thì có!
Lam Túy tức thì tức, nhưng nghe vậy cũng không dám cử động, cô đứng yên tại chỗ trơ mắt nhìn: "Vậy giờ làm sao? Tôi cứ đứng ở đây như vậy?"
Thi thoảng Lam Túy có nghe trưởng bối trong nhà nhắc tới mê trận. Cái gọi là mê trận thực ra chính là Bát Quái trận* nhưng được vẽ hoặc nặn thêm vài thứ để mê hoặc tâm trí người khác. Một khi rơi vào trận, những thứ được vẽ hoặc nặn đó trong mắt họ sẽ giống y như thật. Vì muốn chạy trốn những quái vật y-như-thật đó, họ sẽ luôn chạy loạn trong trận, đến khi kiệt sức mà chết.
[Chú thích: Bát Quái trận là trận pháp quân sự của Trung Quốc thời cổ đại, tương truyền do Gia Cát Lượng phát minh, có thể tách, có thể hợp, vừa định vừa biến, biến hóa khôn lường làm mê hoặc quân địch. Bát Quái trận được bày bố dựa trên nguyên lý Bát Quái, ngũ hành]
Chỉ là mê trận thông thường đều được bố trí ở những nơi rộng lớn, hơn nữa, một khi người trong nghề mà phát hiện ra huyền cơ trước khi rơi vào trận, trận sẽ rất dễ bị phá. Cổ mộ này nằm dưới lòng đất, địa thế chật hẹp, không dễ để dàn trận, vì vậy rất ít ngôi mộ dùng cách thức này để chống trộm. Đối với bộ môn Chu Dịch Bát Quái* các loại Lam Túy chỉ cung kính đứng xa mà nhìn, mê trận gì đó cô cũng chỉ mới nghe qua mà thôi, muốn nói tới phá trận thì tuyệt đối không có bản lĩnh đó.
[Chú thích: Chu Dịch là bộ sách ra đời từ thời vua Phục Hy (Bào Hy), cách đây khoảng gần một vạn năm. Phân tích về sự chuyển dịch của Vũ trụ – Trời Đất, liên quan đến vận mệnh và cuộc sống của con người. Bát quái là 8 quẻ, đại diện cho các yếu tố cơ bản của vũ trụ, liên quan đến triết học thái cực và ngũ hành]
"Bạch tỷ đang tính toán trận pháp, em ngoan ngoãn đứng yên ở đó là được" Dung Thập Tam đối với các thứ trận pháp cũng chỉ hiểu biết sơ sơ. Bạch gia ở Xuyên Nam là chuyên gia về phương diện này, nên anh hoàn toàn không lo lắng.
Bạch Tố Hà cúi đầu bấm quẻ tính toán, Dung Thập Tam đứng đến buồn chán, dựa vào vách đá sau lưng hỏi: "Em gái, đầu em không sao chứ?"
Dù sao cái ba lô đó bản thân Dung Thập Tam cũng phải dùng hai tay mới nhấc lên được, không ngờ Bạch Tố Hà lại khỏe như vậy, nâng lên một cái là ném đi ngay.
Ừ, người phụ nữ này nhất định mình không thể đắc tội!
"Không sao" Lam Túy cau có sờ sau gáy. Tuy nói không sao, nhưng thực tế là u lên 1 cục bự, sờ tới là đau. Đầu cô đột nhiên choáng váng, cũng không biết là do mùi thối trong động xông lên hay vì đầu bị chọi đến chấn động.
Đợi ra khỏi mộ, cô với Bạch Tố Hà còn chưa xong với nhau đâu!
"Vừa nãy trong động em nhìn thấy cái gì vậy? Cứ luôn miệng nói gì đó 'Tôi tới đây, đợi tôi'. Lẽ nào là một anh chàng đẹp trai nghìn năm khó gặp sao?"
"Đẹp trai cái đầu anh!" Lam Túy lầm bầm: "Là một cô gái"
"Cô gái? Là cô gái như thế nào?"
"...rất xinh đẹp, toàn thân mặc váy dài màu trắng..." nhắc tới cô gái tựa như gặp gỡ trong mộng đó, Lam Túy đột nhiên thấy khó chịu vô cớ: "Cô ấy bị một làn sương mù bao phủ, em nhìn không rõ"
"...nhìn không rõ sao em biết được là rất đẹp, bịa đặt" Dung Thập Tam hài hước vặn vẹo lại "Vậy là em vẫn luôn nói chuyện với cô ấy hả?"
"Cô ấy nói chúng ta vẫn luôn tìm cổ, bảo em đi qua đó..." Lam Túy chợt nảy ra một ý nghĩ trong đầu, nếu như không bị chọi đồ cho tỉnh, nếu cô tiếp tục đến gần bên đó, thì sẽ như thế nào? Liệu có thể nhìn rõ diện mạo của cô ấy không? Mà nhìn rõ thì sao? Sẽ như thế nào?
Bạch Tố Hà đang cúi đầu bấm quẻ tính toán trận pháp, vừa nghe thấy đột nhiên ngẩng đầu lên: "Cô ấy nói chúng ta vẫn luôn tìm cổ?"
"Ừ"
Sắc mặt Bạch Tố Hà đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi: "Còn nói gì nữa không?"
"Cổ cứ nói đi nói lại mấy câu đó, vẫn luôn mỉm cười, khoa chân múa tay, giống như đang khiêu vũ vậy" Lam Túy cố gắng nhớ lại, nhất cử nhất động của cô gái đó đều rất rõ ràng,