Mãi cho đến khi đám người đó đi khá xa chỗ nàng ẩn nấp, nam nhân kia mới buông nàng ra, ngồi sụp xuống nền đất, hắn nhíu mày, thở dốc, bộ dạng trông vô cùng đau đớn.
Cảnh Như Đình lúc bấy giờ mới để ý đến bả vai hắn có một mũi tên đâm trúng, vội vã hỏi: “Huynh không sao chứ? Huynh bị trúng mũi tên rồi này, chúng ta mau tìm nơi khác an toàn hơn, ta giúp huynh xử lý vết thương.”
Nàng vươn tay định đỡ hắn đứng dậy, nhưng hắn bất ngờ nắm lấy tay nàng, run rẩy nói: “Không cần, cô nương mau đi đi, nếu không cũng sẽ bị liên lụy đấy.”
Ngay lúc hắn nắm lấy tay nàng, trái tim nhỏ bé không hiểu vì sao lại đập nhanh một cách bất thường, nhưng đây không phải lúc để nàng bận tâm đến chuyện đó.
Nàng tức khắc phản bác:
“Chúng ta không phải lần đầu gặp nhau, cũng không thể coi là xa lạ nữa.
Huynh nhiều lời thế làm gì, mau đứng dậy.”
Người này mỗi lần gặp đều cho nàng một loại xúc cảm khác biệt so với lần trước đó, chỉ có sự lạnh lẽo từ trong đôi mắt kia là chưa từng thay đổi.
“Ta biết một nơi, thuộc hạ của ta đang chờ ở đó.
Phiền cô nương đưa ta đến.”
Thanh âm trầm thấp như mấy tầng địa ngục của hắn lại không khiến nàng sợ hãi như lần đầu gặp gỡ nữa.
Cảnh Như Đình theo sự chỉ dẫn của nam nhân kia đi đến một căn nhà bỏ hoang.
Hắn ngồi gọn vào một góc, một tay nắm chặt lấy tay nàng, tay kia mạnh mẽ rút mũi tên ra.
Hắn nhíu mày đau đớn, mím môi chịu đựng.
“Máu chảy ra nhiều quá, để ta giúp huynh cầm máu.”
Nàng quen biết với Tề Thiên Khả nhiều năm, đối với y thuật sơ cứu cũng coi như có hiểu biết, chạy một vòng quanh căn nhà hoang tìm một mảnh vải khô để giúp hắn cầm máu.
Nơi này đã bị bỏ hoang từ bao giờ chẳng ai biết, làm gì có hy vọng tìm được thứ tốt cho hắn.
Một lúc sau nàng quay lại liền bắt gặp tên thuộc hạ hay đi cùng hắn đang lo lắng hỏi han.
Nàng vội bảo hắn xé một mảnh áo quấn quanh người nam nhân kia.
Bởi vì hắn bị thương nên khi quấn Cảnh Như Đình buộc phải tiến rất sát người hắn, đến cả nhịp thở của người đối diện nàng cũng có thể cảm nhận rất rõ.
Từng lớp áo cởi xuống lộ ra cơ thể nam tử bên trong cường tráng, trắng nõn nhưng lại có một vết sẹo khá lớn ở trước ngực.
Được rồi, Cảnh Như Đình, tập trung nào, không được nghĩ sang chuyện khác.
Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Đôi tay thiếu nữ mềm mại cuốn từng lớp vải quanh người hắn, xong xuôi nàng còn cẩn thận buộc hai đầu lại.
“Đa tạ cô nương.”
“Là huynh đã cứu ta, ta nên đa tạ huynh mới đúng.
Bây giờ ngoài trời vẫn còn mưa rất lớn, huynh nên ở lại đây đêm nay, sáng mai sau khi tạnh mưa rồi hãy rời khỏi.”
Hắn im lặng không đáp, quay đầu ra hiệu cho tên thuộc hạ cởi lớp áo khoác bên ngoài ra đưa cho Cảnh Như Đình.
“Cả người cô nương đều ướt nước mưa rồi, cô nương hãy khoác chiếc áo này vào kẻo bị cảm, cũng có như là để đáp lễ.”
Sau một đêm