Tiếng roi chát chúa vang lên, hình nhân ở trước mặt vỡ thành trăm mảnh, thép cuốn lên bụi đất bay tứ tung, đây chính là cách Hạo Thiên luyện tập.
Tiểu Tạ tự có ý thức lui vào một góc tránh khỏi bán kính trường tiên trong tay điện hạ.
Mỗi lần cây roi quất vào bộ giáp vẫn làm Tiểu Tạ giật mình như lần đầu tiên.
"Ta đang cố kiểm soát lực cánh tay của mình, mỗi lần ta vung roi đều dùng lực quá lớn".
Hạo Thiên tiếc hận nói.
Tiểu Tạ cũng không thay đổi sắc mặt, hắn đã được tận mắt chứng kiến, lực sát thương lớn là một lần vung roi đều nát thịt.
"Trường tiên của điện hạ là dùng những sợi thép nhẹ nhất để bện thành, kết cấu khác với roi da hay roi quất ngựa thông thường".
Hạo Thiên lại vung roi, lần này thả lỏng cổ tay một chút nhưng kết quả cũng không mấy khác biệt, giống như một tia sét quét xuống đất: "Vẫn là hơi quá sức, nếu chết quá nhanh thì sẽ không còn gì thú vị.".
Người nói thản nhiên như đang nói về một món đồ chơi chứ không phải món vũ khí giết người.
Tiếng nói của Tiểu Tạ từ phía sau vang tới: "Có thể là do tâm lý chăng?".
Hạo Thiên tò mò quay lại nhìn Tiểu Tạ, mặt đầy thắc mắc.
Tiểu Tạ bình tĩnh nói: "Nô tài nghĩ là do điện hạ không đặt quá nhiều cảm xúc vào hành động.
Đối phương bất quá chỉ như một tấm bia tập luyện".
Hạo Thiên chợt bừng tỉnh, Tiểu Tạ nói có lý, đúng như vậy chăng, hắn chỉ xem mạng người như cỏ rác nên không có lòng khoan dung, trong lòng âm thầm nghiền ngẫm.
Hạo Thiên hôm nay rất có tinh thần đem trường tiên ra lau một lượt, những sợi thép bóng lên, phản quang ánh sáng mặt trời đến chói mắt.
Sau mỗi lần dùng đều phải mang về cung ngâm trong một dung dịch đặc biệt để loại bỏ những tạp chất và ngăn không cho bị rỉ sét.
Hạo Thiên yêu nhất là sự sạch sẽ, hắn sẽ không động tay lại vào cây roi chừng nào chưa được tẩy sạch.
Tiểu Tạ cũng chăm chú quan sát điện hạ: "Đột nhiên nô tài được vào Tây cung, không hiểu sao luôn có những ánh mắt lo lắng xen lẫn sợ hãi bám theo".
Hạo Thiên tự đánh giá Tiểu Tạ là người đắc lực, có thể làm chủ mọi việc, không nghĩ lại để ý chuyện này: "Ngươi nhụt trí rồi?".
Tiểu Tạ vội đáp nhanh: "Nô tài không nghĩ đến bản thân mình chút nào nhưng nô tài cứ có cảm giác như có chuyện lớn sắp xảy ra".
Hạo Thiên sờ chất thép mát lạnh, mỉm cười: Gọi là chuyện lớn thì cũng không phải là lớn, chỉ là một đợt thanh trừng nữa sắp diến ra ".
Tiểu Tạ gương mặt đầy nghi hoặc:" Thanh trừng? "
Hạo Thiên cũng không ngại giải thích một lượt.
Trong bối cảnh Đại Đồng còn gặp nhiều khó khăn, hệ thống chính trị bước vào giai đoạn khủng hoảng, tình hình xã hội bất ổn, suy thoái về mặt kinh tế.
Chính quyền cấp cao cùng hoàng tộc đã tạo ra một sự kiện đặc biệt nhằm mục đích giúp giải quyết những vấn đề tồn đọng đồng thời cũng là biện pháp giảm số quan lại biến chất trong triều, giảm suy thoái kinh tế và xã hôi.
Nói đơn giản tất cả những ân oán, nhu cầu đều có thể giải quyết một lần, và ngay khi có nghi vấn những người phạm tội đều bị kết án ngay lập tức mà không cần xét xử bao gồm cả tội chết.
Nghe thì có vẻ cực đoan nhưng Đại Đồng là đế quốc đang hướng tới" quyền lực toàn trị ", có thể kiểm soát mọi mặt đời sống tự do của người dân bao gồm quyền tự do cơ bản nhất, chỉ có một gia tộc duy nhất nắm quyền với sự hỗ trợ của hội đồng nguyên lão tam triều, một quốc gia với những người lãnh đạo thuần tuý.
Ngay khi sự kiện bắt đầu, thái tử sẽ hạ lệnh rà soát lại các quan chức cấp cao và tất cả những vụ trọng án từng xảy ra trong mười năm qua.
Đại Đồng một lần nữa trở thành quốc gia mới tái sinh, không thể bị thay thế bởi các triều đại tiếp theo.
Hoàng tộc luôn muốn giữ mọi thứ ở mức ổn định và dễ kiểm soát.
" Có bổ sung thì sẽ có đào thải.
Bọn họ lo sợ là có lý do, không ai biết mình sẽ bị kết tội khi nào và vì tội ác nào, không ai biết..
"
Thần sắc Tiểu Tạ vẫn bình thản, tính tình hắn quả cảm nói:" Có tội thì phải đền tội.
Nếu không muốn ai biết thì đừng làm ".
Hạo Thiên lạnh lùng nhún vai, không nhiệt tình lắm với những chuyện tranh đấu bên lề này, bất quá lần thanh trừng trước hắn vẫn còn quá nhỏ nên không có ấn tượng gì cũng không hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Từ bên ngoài sân tập, Trường An nhanh chân đi đến bẩm báo, ánh mắt không nặng không nhẹ quét qua người Tiểu Tạ, tuy không có ý kiến gì với quyết định của điện hạ nhưng không phải lúc nào cũng phục:" Điện hạ, thái tử có lệnh mời người đến Đông Các ".
Hạo Thiên không muốn hỏi đến, chỉ thở dài một hơi rồi đưa cây trường tiên cho Tiểu Tạ, lát sau phất tay nói với Trường An:" Đến Đông Các ".
Không biết được sẽ gặp ai, Hạo Thiên chỉ vận một bộ thường y đơn giản màu xanh, lại dùng một cây trâm ngọc màu xanh cố định búi tóc càng làm lộ ra vẻ trong sáng.
Khác với thái tử luôn phải có mặt từ sáng sớm nghe nghị luận sự tình trọng đại, Hạo Thiên lại hiếm khi đến đây, ngay từ trước hai huynh đệ đã có hướng đi rõ ràng, một người có khuynh hướng bảo thủ còn một người yêu thích sự tự do, phóng khoáng, hoàn toàn đối lập.
Thái tử mới ở trong đám người tìm được một giải pháp không tồi cho một vấn đề thì Hạo Thiên tới, nhất thời mọi âm thanh đều ngưng bặt.
Hạo Thiên vừa bước vào điện thì đã thấy Lý Ngọc đứng hầu ở bên cạnh thái tử, không biết tự khi nào quan hệ hai người lại thân cận như vậy, hắn hành lễ một cái rồi nói:" Bên cạnh huynh đã có một bậc kì tài, xem ra đệ đến chỉ thêm thừa thãi ".
Lý Ngọc đứng lên, cung kính cúi đầu:" Điện hạ cứ đùa, vi thần chỉ hầu hạ những chuyện nhỏ ".
Tử Hằng liếc mắt khẽ mỉm cười, chỉ tay vào chiếc ghế trống:" Ta nghe nói đệ lại luyện roi, trời nắng nóng coi chừng bị cảm mạo ", nói đoạn lại sai mấy cung nữ bê trà rót nước rồi đứng quạt mát cho hắn.
Hạo Thiên uống một ngum trà rồi nói:" Trời đã vào thu cũng không nóng lắm ".
Lý Ngọc liếc nhìn bàn tay của Hạo Thiên, những ngón tay vừa thon vừa dài lại trắng mịn, trông không giống như có chút sức lực nào:" Nghe nói thể chất của điện hạ hơn hẳn mọi người, ở trận đấu tại Đông Doanh mới được tận mắt chứng kiến quả thật làm người xem sáng mắt ra ".
Hạo Thiên đặt chén trà trong tay xuống, như thế nào không phải vị trà Long Tỉnh thái tử thích, còn đang muốn hỏi thì nhìn xang Lý Ngọc lập tức tự hiểu, đúng là không bình thường, bất quá hắn cũng không muốn để ý nhiều.
Huynh đệ bọn họ có thể có những ấm ức, thất vọng lẫn nhau nhưng tuyệt đối không phản đối lại ý muốn của nhau, suy cho cùng hai người luôn tìm được tiếng nói chung.
Tuy nhiên Hạo Thiên lại thực tò mò về thân phận của người tên Lý Ngọc này, người này lúc thì ở phủ Tĩnh vương chơi cờ, lúc lại ở bên thái tử đàm luận, quan hệ với cả hai bên thật không tồi.
Hạo Thiên ngẫu nhiên cười nhạt, chầm chậm đường dài con người rồi sẽ lộ bản chất thật.
Hạo Thiên cười nhẹ một cái:" Nếu như hàng ngày ta đều làm ầm ĩ lên thì đâu còn điều gì bất ngờ gây thú vị nữa ".
Tử Hằng thấy hai người nói chuyện tự nhiên cũng có cảm giác thả lỏng:" Có hai người ở đây khiến ta vui vẻ một chút, không như ở tiền triều những lão thần kia lải nhải cả ngày ".
Hạo Thiên mỉm cười, hắn biết không phải tự nhiên thái tử lại cho gọi tới đây, nguyên lai là có việc muốn thăm dò:" Huynh có chuyện phiền lòng sao? Nếu biết trước như vậy thì ta đã không tới để tránh phiền toái vào người ".
Tử Hằng trừng mắt dọa hắn một cái, cười nói:" Ta ở đây lăn lộn, vất vả cả buổi trời còn đệ cứ nhởn nhơ chơi đùa ở ngoài, lý nào là vậy? "
Hạo Thiên vội đi lên lay cánh tay Tử Hằng, nhanh miệng nói:" Được rồi, có chuyện gì mà làm huynh khó chịu, mau nói ra xem nào ".
Hết cách với đứa em này, Tử Hằng xua tay nói:" Hôm qua ở trên triều có một bản tấu chương dâng lên, trong đó có rất nhiều vị quan cùng viết thư tố cáo tri phủ huyện Vạn Xuyên có hành vi tham ô, nhũng nhiễu dân chúng.
Ai ngờ khi ta còn chưa lên tiếng Lại bộ thượng thư đã đứng lên nói với ta đây chỉ là hành vi trả thù ân oán.
Người dâng lên bản tấu chương này chỉ muốn tố giác, chia rẽ lẫn nhau.
Hắn mới nói ra câu này thì cả đám triều thần trong triều đều phụ họa theo hắn, nói muốn nhân đợt thanh trừng này trừ khử những người không vừa mắt ".
Lý Ngọc có hơi khiếp sợ:" Vị tri phủ này tuy rằng tư lịch ngắn, xuất thân lại không tốt không khiến nhiều người tâm phục nhưng những lời nói trong bản tấu cũng không phải là giả, huống chi cũng không chỉ lời nói của một người ".
Những hành vi như quan lại tham nhũng đều không thiếu trong bộ máy quan liêu nhưng thứ khiến thái tử ghét nhất chính là âm thầm cấu kết mưu đồ bất chính.
Những người này luôn mang vẻ cung kính nhưng không thể biết dưới những khuôn mặt kia là lòng dạ như thế nào.
" Huynh nổi giận không phải vì tên tham quan kia mà là vì Lại bộ thượng thư nhất hô bá ứng trong triều phải không? "
Tử Hằng sau khi trầm ngâm nói:" Cốt rễ của Đại Đồng nằm ở bát thế gia vọng tộc, trong đó có ngũ đại gia tộc hiển hách nhất không thể bị thay thế.
Sau khi tiên đế băng hà thì trong triều chức vị đại