Thiên Sư Không Xem Bói

Diệt Thủy Quỷ


trước sau

Mao Cửu quay đầu nhìn xung quanh tìm kiếm, đột nhiên tầm mắt dừng lại ở cái sọt tre bên chân một lão bà, bên trong có pháo đỏ, nến đỏ, cùng một hộp thuốc màu, còn có một hũ rượu trắng. Cậu bước vài bước vòng qua đám người, nhanh chóng cầm lên cái sọt tre kia, nói: "Bà bà, cho cháu mượn mấy thứ này dùng một chút"

Không chờ bà lão phản ứng cậu đã cầm sọt tre đeo trên lưng, ba bước thành hai bước chạy đến dẫm lên lan can, lưu loát nhảy lên mép thuyền, nghiêng đầu hỏi thuyền viên đang kéo dây thừng: "Bật lửa đặt ở đâu?"

"A?" Thuyền viên không kịp phản ứng, nhưng lại theo phản xạ có điều kiện nhìn về túi áo trên ngực trái.

Bàn tay Mao Cửu nhanh như chớp, thuyền viên không kịp thấy rõ động tác bật lửa đã bị cầm đi. Lúc ngẩng đầu chỉ thấy Mao Cửu nắm lấy dây thừng thả người nhảy xuống, thân hình kia giống như tuyệt thế cao thủ. Khiến thuyền viên kinh ngạc chính là hắn phát hiện Mao Cửu bắt lấy dây thừng đi xuống nhưng dây thừng lại không hề gia tăng trọng lượng...

Mao Cửu một chân đạp lên đầu thuyền cao su, khiến mấy người đàn ông hoảng sợ. Quay đầu lại thấy là một thanh niên bộ dáng thư sinh nho nhã, không khỏi có chút tức giận. Bọn họ đang phiền não làm thế nào cứu đứa nhỏ kia, bởi vì khi bọn hắn cầm ống thép hoặc là cây xiên cá chọc xuống lại phát hiện không có gì cả, ngược lại còn làm nó kêu lớn hơn.

Đứa nhỏ đau đến sắc mặt trắng bệch, tròng mắt trợn trắng. Cảm giác như là hành động của bọn họ chọc giận thứ dưới đáy nước kia, khiến nó tăng sức lực muốn kéo đứt chân đứa nhỏ.

Bọn họ đem ống thép chọc xuống, nó càng đau hơn, làm cho bọn họ tay chân đều bị cản trở, không biết làm thế nào mới được.

Hiện giờ nhìn Mao Cửu nho nho nhã nhã đứng ở đầu thuyền, thứ gì cũng không cầm —— pháo và nến trong sọt tre mà có thể cứu đứa nhỏ —— thật đúng là trò đùa.

"Cậu thanh niên, những việc này không phải đùa, đừng ở chỗ này vướng víu tay chân."

Mao Cửu nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông vừa mở miệng một cái, xét thấy đối phương xuất phát từ lòng tốt liền mở miệng nói: "Các người chọc giận thứ dưới kia, bây giờ không có cách nào hoà hoãn."

"Thứ, thứ gì? Có, có lẽ là cá lớn."

Mao Cửu không nói chuyện, nhìn chằm chằm mặt nước, mặt nước không biết vì sao vẩn đục một mảnh. Rõ ràng nước rất trong, lại kì quái là cái gì cũng nhìn không thấy, cho người ta cảm giác nước này rất sâu.

Thanh niên như ngọc trước mặt nói xong một câu quỷ dị khiếp người liền trầm mặc nhìn chằm chằm mặt nước, nhìn qua vô cùng sâu không lường được. Hơn nữa không biết có phải ảo giác hay không, cảm thấy từ khi thanh niên này tới, sức lực bắt lấy đứa nhỏ liền giảm bớt. Biểu tình của đứa nhỏ cũng không thống khổ như trước.

Lại ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên kia, tựa như một đầm nước sâu, càng thêm sâu không lường được. Nhìn trang phục cách cả thế kỉ kia trên người của hắn, giống như là thế ngoại cao nhân trong tivi. Lẽ nào thật sự là thế ngoại cao nhân sâu không lường được?

Đám đàn ông trên thuyền cao su không giống nữ sinh vừa rồi tin vào thuyết vô thần, khoa học là tối thượng gì đó, bọn họ tại vùng nước này lớn lên, từ nhỏ đã nghe nói bên trong sông lớn có mấy thứ không sạch sẽ, mỗi năm đều phải tìm thế thân, mà mỗi năm cũng đúng là đều có người chết đuối.

Nghĩ vậy, bọn họ lại cảm giác được một trận sởn tóc gáy. Ánh mắt nhìn về phía Mao Cửu nhiều thêm một tầng kính sợ.

Mao Cửu giờ phút này không có tâm tư chú ý cảm giác của người bên cạnh biến hoá, mà là nghiêm mặt nhìn về thứ dưới đáy nước. Thứ kia to gan lớn mật, không chịu từ bỏ thế thân. Cậu nửa quỳ ở trên mép thuyền, đem pháo lấy ra đặt ở bên cạnh sau đó đốt nến, tùy ý sắp xếp vài cái, ngọn nến liền đứng vững vàng trên thuyền cao su.

Mao Cửu duỗi tay bắt lấy bả vai đứa nhỏ, nghiêng đầu nói với chủ thuyền: "Ngài buông tay trước đã, lên đây đi."

Chủ thuyền do dự, hắn không quá tin tưởng Mao Cửu còn quá trẻ này.

"Tin cháu, thứ kia..." Mao Cửu hất hất cằm, chỉ thứ dưới nước: "Ngài còn ở dưới, cháu khó mà đối phó."

Chủ thuyền cắn răng, nghĩ hiện tại cũng là cục diện giằng co, có lẽ thanh niên trước mắt này thật sự có thể đem đứa nhỏ cứu lên. Hắn thử chậm rãi buông tay, vừa buông ra liền lắp bắp kinh hãi. Chỉ có thật sự giữ đứa nhỏ mới có thể biết thứ dưới đáy nước kia dùng bao nhiêu lực, nếu không có người trên bờ lôi kéo sợ là hắn cũng đã bị kéo vào trong nước.

Mà thanh niên trước mắt này chỉ bằng sức của một bàn tay là có thể chống lại thứ dưới nước kia, sức lực này rốt cuộc là lớn đến đâu?

Chủ thuyền giật mình thì giật mình, nhưng động tác lại nhanh chóng bò lên trên thuyền cao su. Người trên thuyền không biết đã xảy ra chuyện gì, tất cả đều nghị luận sôi nổi. Tuy rằng không biết là đang làm gì, nhưng nhìn tình hình kia lại như là muốn từ bỏ việc cứu đứa nhỏ rơi xuống nước, nguyên nhân lại là thanh niên đột nhiên nhảy xuống kia.

Mẹ đứa nhỏ thiếu chút nữa nổi điên, làm ầm ĩ muốn rời thuyền. Đám người cũng bắt đầu xôn xao, nữ sinh kia cũng nói muốn đi xuống hỗ trợ, thuyền viên có chút khó xử, bởi vì trên thuyền chỉ có một chiếc thuyền cao su.

"Hồ nháo!" Đột nhiên một tiếng quát lớn già nua truyền đến, "Các người lại ầm ĩ quấy rầy người thanh niên kia, mới thật sự làm chậm trễ việc cứu người!"

Mẹ đứa nhỏ bỗng nhiên quay đầu lại nhìn về phía lão bà bà vừa quát mắng, đó là người mới vừa cho mượn sọt tre kia.

"Bà bà, ngài là có ý gì? Con, con của tôi thực sự có thể cứu?"

"Người thanh niên kia là thiên sư trừ ma. Bây giờ đang muốn đuổi Thủy Quỷ."

"Thiên, thiên sư... trừ ma?" Nữ sinh không tin, nàng tin vào khoa học, không tin nhất chính là việc quỷ thần: "Rõ ràng chính là cá lớn ở trong sông cắn người! Các ngươi mê tín sẽ hại chết người đó!"

Nữ sinh không tin, nhưng những người khác tin. Mẹ đứa nhỏ cũng nửa tin nửa ngờ, lão bà bà nói: "Không nhìn thấy đứa nhỏ không chìm xuống sao? Nếu là cá lớn, cắn chân đứa nhỏ tại sao trên mặt sông không có một chút máu? Cô gái à, bà bà sinh sống tại bờ sông này nhiều năm, cá đã gặp so với miêu tả trong sách của ngươi còn nhiều hơn. Cái này là cá, hay là thứ quỷ dị
gì đó, bà bà biết rõ."

Mọi người lúc này mới chú ý tới chỗ quỷ dị, nếu thật là cá lớn nên có bọt nước nổi lên. Nếu không cũng phải có máu tươi chảy ra nhiễm đỏ mặt sông, mười mấy người đàn ông lôi kéo dây thừng thế nhưng nửa cái bọt nước không bắn lên, cũng quá kì quái rồi.

Nữ sinh á khẩu không trả lời được: "Có lẽ, có lẽ là loài cá lớn nào đó chưa bị phát hiện ——"

Tiểu Sơn lạnh lùng ngắt lời: "Mặc kệ là cá hay là Thủy Quỷ, hiện tại chỉ có Cửu ca của ta mới có thể cứu được người. Đổi lại là cô, cho dù là cá lớn, cô cứu được sao?"

Nữ sinh ấp úng nói không ra lời.

Tiểu Sơn lại không để ý tới nàng, quay đầu lại nhìn xuống phía dưới.

Mẹ đứa nhỏ ngừng khóc, khẩn trương nhìn, chờ mong kỳ tích xuất hiện.

Mao Cửu một tay nắm bả vai đứa nhỏ, một tay kia cầm pháo đốt lên, lúc tiếng pháo đầu tiên vang lên bỗng nhiên ném giữa không trung. Bắt lấy tay đứa nhỏ dùng sức kéo nó lên thuyền, đứng dậy xoay người đoạt lấy cây xiên cá trong tay người đàn ông tiếp lấy pháo rơi xuống, rũ ở trên mặt nước đùng đùng nổ vang rung trời.

Sau khi đứa nhỏ lên thuyền, mấy người đàn ông vội vàng đem khăn lông đắp lên. Người trên thuyền đều hoan hô ra tiếng, ngay cả mẹ đứa nhỏ cũng nín khóc mà mỉm cười. Nhưng bọn họ còn không cao hứng được bao lâu, pháo nổ xong lúc bọn họ đang chèo thuyền cao su trở về, nước dưới sông bỗng nhiên hình thành một cái lốc xoáy nhanh chóng quay cuồng, giống như muốn đem toàn bộ thuyền cao su lật úp xuống.

Người trên thuyền kinh hô, đám người trên thuyền cao su cũng hoảng sợ, chủ thuyền vội vàng hỏi Mao Cửu: "Đại sư, bây giờ phải làm sao?"

Mao Cửu bắt lấy cạnh thuyền cao su, đôi mắt lạnh như băng nhìn mặt nước: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"

Mở sọt tre ra, lấy rượu trắng rồi mở nắp bình, ngửa đầu uống một ngụm sau đó cầm ngọn nến đang cháy đặt ở bên miệng nhìn chằm chằm mặt sông. Người khác thấy không rõ, nhưng chủ thuyền ở gần mặt nước, liếc mắt một cái liền nhìn thấy mặt nước vốn vẩn đục hình như có thứ gì đó màu đen lướt qua, nhìn qua như là tóc, là một mái tóc dài của nữ nhân.

Thuyền cao su kịch liệt run rẩy, đột nhiên có người sợ hãi a lên một tiếng thiếu chút nữa rớt xuống, Mao Cửu thấy thế vươn chân giữ lấy dây lưng của hắn, đem người ổn định lại, chính mình thiếu chút nữa té ngã, vội vàng ngã vào thuyền cao su ổn định thân hình.

Bỗng nhiên trên thuyền có người kinh hô: "Đứa nhỏ!!"

Mao Cửu nhìn qua, có một lọn tóc lặng lẽ bò tới cuốn lấy chân đứa nhỏ vừa được cứu lên, muốn đem đứa nhỏ một lần nữa kéo xuống nước.

Mao Cửu nhíu mày: Thật là gàn bướng hồ đồ!

Tiến về phía trước một bước, đem ngọn nến đặt ở trước miệng phun một cái, rượu xuyên qua lửa bỗng nhiên phát ra lửa lớn đốt đứt lọn tóc kia. Không biết vì sao mọi người liền như là nghe được dưới nước truyền đến tiếng thét thê lương đầy chói tai. Qua chuyện này, thuyền cao su đã ổn định lại, mặt nước một lần nữa trở nên tĩnh lặng.

Chủ thuyền tựa sát lại: "Đại sư..."

Mao Cửu đặt ngón trỏ lên môi ý bảo im lặng, nhích tới phía trước, nằm xuống, tránh ở dưới cạnh thuyền cao su, mặt nước không phản chiếu được bóng của cậu. Chủ thuyền ở ngay bên cạnh bỗng nhiên mở to mắt, dưới nước lại xuất hiện sợi tóc, sợi tóc kia lặng lẽ bò lên thử thăm dò.

Chủ thuyền muốn gọi, Mao Cửu ngăn hắn lại, sau đó lắc đầu ý bảo hắn đừng nhúc nhích.

Giơ tay uống một ngụm rượu, lạnh lùng nhìn sợi tóc kia từng chút lén bò lên, thứ dưới nước kia không thấy được bóng dáng Mao Cửu liền càng không có khả năng buông tha đứa nhỏ kia. Ngay lúc nó bắt đầu cảm thấy an toàn, bỗng nhiên tăng tốc, Mao Cửu phun ra ngọn lửa nhanh chóng bắt lấy lọn tóc kia cột vào thuyền cao su, thứ dưới nước kia kịch liệt giãy giụa khiến cho thuyền cao su nghiêng đông ngã tây.

Mao Cửu nhanh chóng lấy ra một mảnh vải bố trắng từ trong sọt tre, mở hộp thuốc màu, quả nhiên là chu sa*. Ngón trỏ và ngón giữa khép lại quét lên một khối chu sa bỏ vào một cái tiểu bạt*, lại đổ rượu trắng vào khuấy đều hỗn hợp, hai ngón tay dính chu sa và rượu trắng đã biến thành mực nước nhanh chóng vẽ bùa lên tấm vải trắng, sau đó nhanh tay kẹp lấy tim đèn đang cháy vào giữa hai ngón.

*Chu sa(硃砂 - pinyin: zhusha), hay thần sa, đan sa, xích đan, cống sa. Thường ở thể bột đỏ, thần sa thường ở thể cục thành khối óng ánh, to nhỏ không nhất định, màu đỏ tối hay đỏ tươi, chất nặng nhưng dễ vỡ vụn, không mùi, vị nhạt. Thành phần chính là Sulfur thủy ngân (HgS) có khả năng khúc xạ kép,đánh bật được các loại sóng âm, tia ác xạ. Thường được dùng để trấn trạch, trừ tà, nâng khí nhà. Trong Đông Y được xem là một vị thuốc tính hàn, hơi độc, dùng để trấn kinh, an thần, trị mất ngủ.

*Tiểu bạt: Trong QT dịch như dị, tui cũng không biết nó là cái gì, đại loại chắc giống cái chén

Nhào tới mép thuyền, đổ rượu trắng lên mặt sông, cổ tay nhẹ run, tim đèn rơi vào trong nước, nháy mắt lửa lớn lan tràn, một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, có cái gì đó cực kì nhanh nhảy ra. Mao Cửu càng nhanh hơn, giơ lên mảnh vải trắng vẽ bùa bằng chu sa trong tay, nhanh chóng bao lấy thứ kia, cuối cùng gói lại thành bọc to bằng nắm tay bỏ vào trong sọt tre.

Đứng dậy nói với chủ thuyền: "Không sao rồi, trở về đi."

Chủ thuyền ngơ ngác: Thật, thật sự là đại sư!!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện